Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343057
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3057 lượt.
: “Có nó, em có thể bảo vệ mình. Anh yên tâm, chẳng lẽ anh sợ em tự sát?”
Quan Duy Lăng lắc đầu: “Anh tin rằng em không làm vậy.” Lại liếc nhìn cậu, “Đàn ông đã có người trong lòng, sao lại chịu đi tìm cái chết”
Người trong lòng. . . . . .
Mộ Triều, đây đúng là thời khắc tối tăm nhất trong cuộc đời tôi. May mà cô không nhìn thấy, cũng không biết gì về nó.
Nhưng tôi thề bóng tối nhất định sẽ qua đi. Nếu như cô sắp gặp nạn, vậy tôi sẽ nhanh chóng đến đoàn tụ với cô thôi —— Sau khi tôi báo thù cho chúng ta.
A Lệ ngẩng đầu lên, nở nụ cười hoảng hốt, thốt ra câu nói rối loạn mà yếu ớt: “Thống lĩnh, tha cho tôi đi, thống lĩnh, tôi không dám nữa đâu. Thống lĩnh. . . . . . Tôi đau quá. . . . . . Tôi sai rồi. . . . . .”
Đồ Lôi vui mừng mà hài lòng nhìn cậu, thú cưng nhiều năm qua vẫn chưa chịu thuần phục, rốt cuộc cũng chịu ngoan ngoãn nghe lời rồi sao? Hắn khom lưng, đưa tay ra ôm ngang cậu lên, đi về phía giường lớn.
——————————————
Hôm sau trời đầy mây mù, nhưng không hề ảnh hưởng tới tâm trạng vui vẻ thỏa mãn của Đồ Lôi.
Hắn ra khỏi phòng, lại quay đầu liếc mắt nhìn bóng A Lệ đang nằm trên chiếc giường lớn, có thể mơ hồ thấy được những đường cong nhu nhược mà đẹp đẽ.
Hắn chưa bao giờ nghĩ đến, A Lệ ngoan ngoãn lấy lòng, lại có thể mê người đến thế . . . . . .
Ngẫm nghĩ một hồi, hắn quay đầu lại nói với vệ binh: “Gọi quân y tới xem cho cậu ta.” Dừng một chút lại dặn thêm, “Không có mệnh lệnh của ta, không cho mấy thằng nhãi thú khác đụng vào cậu ấy.”
Đồ Lôi đi tới phòng chỉ huy, Tiếu Khắc ngẩng đầu lên tươi cười: ” Hôm nay ngài thống lĩnh thật hăng hái.”
Hắn gật đầu: “Thằng nhóc A Lệ này. . . . . .” Hắn không nói thêm gì nữa, phải miêu tả thế nào đây? Không tự mình thể nghiệm, làm sao có thể cảm nhận được sự tuyệt diệu trong đó?
Tiếu Khắc thấy dáng vẻ của hắn, cũng biết hắn ám chỉ cái gì, chỉ cười nói: “Thống lĩnh, hiện tại ngài đã nắm đại cục trong tay, chỉ cần tiến thêm một bước, xưng bá Đại lục là chuyện chỉ trong ngày một ngày hai thôi.”
Đồ Lôi càng vui vẻ hơn, lười biếng tựa vào ghế salon: “Cậu đã nghĩ ra mưu kế hay ho gì rồi hả?”
Tiếu Khắc chỉ vào bản đồ tác chiến lập thể trôi lơ lửng trên không, nói: “Thống lĩnh, chúng ta thực hiện chiêu tương kế tựu kế đi.”
“Hả?”
“Không phải loài người đồng ý liên minh với Hứa Mộ Triều và Mộ Đạt sao? Chúng ta sẽ để cho quân trung lộ và những đội quân khác, vờ hòa hảo với chúng, giả bộ rút quân, sau đó thuận đường đánh lén nơi đóng quân của loài người. Loài người không phòng bị, chúng ta nhất định sẽ thắng lớn!”
Đồ Lôi khẽ nheo mắt, cười to: “Tiếu Khắc ơi là Tiếu Khắc, cậu đúng là độc địa! Ông trời phái cậu tới nương nhờ ta, chính là trợ giúp ta làm việc lớn!”
——————————
Khi sách lược chiến đấu của thú tộc dưới sự chủ trì của Tiếu Khắc, được thúc đẩy đâu vào đấy. Việc Hứa Mộ Triều bị chúng hãm hại, tạm thời giấu giếm được loài người, nhưng không phải có thể giấu được tất cả mọi người.
Trong căn phòng mờ tối, một thanh niên đẹp trai tóc đen cúi đầu nhìn chàng trai trẻ tuổi bị thương nặng trên giường, nhíu mày hỏi: “Cô ấy bị thương?”
Chàng trai trẻ tuổi ráng gật đầu: “Chắc là bị thương nặng. Tư lệnh, chúng tôi vô dụng. . . . . .”
“Cậu dưỡng thương đi.” Chàng thanh niên tóc đen cất lời, “Tôi sẽ tự cứu cô ấy ra.”
Rời khỏi căn phòng, tướng quân Lưu Phi đứng canh giữ bên cửa vội vàng đuổi theo: “Tư lệnh, vừa mới nhận được tin tức, ngày mai Hudgens sẽ đến đây—— lời trong thư hết sức nghiêm nghị, hắn nói muốn tới thi hành quân pháp.”
Thẩm Mặc Sơ dừng bước, yên lặng một lát mới nói: “Xem ra bọn họ đã thất bại rồi.”
Lưu Phi đau xót: “Mười lăm người . . . . . . Làm thế nào đây? Có nên thừa cơ hội này, giết Hudgens hay không?”
Thẩm Mặc Sơ hạ mi mắt xuống: “Cứ phục kích sẵn sàng, yên lặng theo dõi diễn biến trước đã.”
Năm ngày trước, mười lăm cao thủ Zombie đã khôi phục nhân tính, tự nguyện đảm nhiệm vị trí cảm tử, áp giải năm cô gái xinh đẹp loài người tiến về phía thành cổ.
Theo kế hoạch, bọn họ sẽ chờ đợi thời cơ ám sát Hudgens. Chỉ cần Hudgens chết, bộ quân sự của Cận tinh sẽ tê liệt, trong ứng ngoại hợp, Thẩm Mặc Sơ lập tức phát động công kích quy mô lớn vào tòa thành.
Mặc dù thành cổ canh phòng nghiêm ngặt, nhưng mỗi tử sĩ đều là tinh anh. Trong số bọn họ cũng không thiếu cao thủ có sức chiến đấu chỉ thua Thẩm Mặc Sơ, cũng có tham mưu linh hoạt tùy cơ ứng biến. Thẩm Mặc Sơ và Lưu Phi tin rằng mười lăm đấu với một, tối thiểu cũng có năm phần thắng.
Vậy mà bọn họ vừa mới tiến vào thành cổ liền mất liên lạc —— như thể bốc hơi khỏi trái đất. Cho tới hôm nay, nhận mới được tin tức Hudgens đòi đến đây—— kết quả của hành động, không cần nói cũng biết.
Thẩm Mặc Sơ dùng dáng vẻ con người trở lại bộ chỉ huy, chân mày nhíu chặt thể hiện tâm trạng đau buồn mà tức giận của anh.
Trong bộ chỉ huy, các Zombie khôi phục hình người, mỗi người đều tập trung vào nhiệm vụ của mình, gần như quên ăn quên ngủ hoặc nghiên cứu vũ khí mới, hoặc lập ra chiến lược tấn công thành cổ, hoặc tổ chức hậu cần. . .