Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343076

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3076 lượt.

, lập tức cảnh giác nhìn xung quanh ——
Khó trách Tiết tư lệnh không hề lo ngại, khó trách anh ta biết kế hoạch hành động của bọn họ! Căn phòng này, nhất định có hệ thống camera giám sát bí mật!
Đúng là cẩn thận mấy cũng có sơ sót! Cô chau mày ủ rũ, đột nhiên nghĩ đến biểu tình này cũng bị đối phương nhìn thấy hết liền lập tức điều chỉnh vẻ mặt, nhanh chóng trấn tĩnh lại.
Cô cười cười: “Tờ giấy còn lại, là ngộ nhỡ ngài có lòng tốt, đồng ý cho Thú Tộc độc lập hoàn toàn, nên tôi cũng chuẩn bị sẵn tuyên ngôn cho ngài.”
Cố nguyên soái ở bên kia yên lặng trong chốc lát, có lẽ là không biết nói gì với “phẩm chất” biết co biết duỗi của cô. Cô ta mới vừa nhiệt huyết sục sôi lời lẽ chính nghĩa đòi quyền độc lập, như thể quy thuận loài người là chuyện bất đắc dĩ, vô cùng khuất nhục tới. Hóa ra là đã sớm có chuẩn bị. Hơn nữa với tốc độ lấy tuyên ngôn ra của cô ấy cho thấy cô nàng cũng tương đối hài lòng với kết quả đàm phán. . . . . .
Cuối cùng, anh chỉ lạnh nhạt nói: “Quan Duy Lăng sẽ đến đón cô.”
——————————————
Ngày hôm sau.
Hoàng hôn yên tĩnh bao phủ bình nguyên Thú Tộc, bầu trời màu xám thê lương tăm tối, mênh mông không thấy bến bờ.
Thú binh trẻ tuổi im lặng nhìn về phía Bắc, thú binh lớn tuổi thì buồn bã thở dài: “Chiến tranh. . . . . . cuối cùng cũng kết thúc rồi.”
“Thủ trưởng, từ giờ Thú Tộc trở đi không còn độc lập nữa sao?” Có binh lính thì thào hỏi.
“Đúng vậy. Cậu không thấy Cố nguyên soái tuyên bố công khai trên tất cả các kênh truyền hình sao? Chúng ta sau này cũng là con dân của Đế Đô rồi.”
“Hứa Thống lĩnh bán đứng chúng ta à?!”
“Không! Cô ấy đã cứu chúng ta! Cố nguyên soái cam kết, sau này chúng ta được hưởng quyền lợi bình đẳng với loài người! Cô ấy là anh hùng của Thú Tộc!”
. . . . . .
Nghe tiếng xì xào bàn tán của đám thuộc hạ, Mộ Đạt mặc quân trang màu xanh dương, đứng trên tòa nhà cao tầng thuộc bộ chỉ huy Thú Tộc, nhìn về phía bắc, yên lặng không nói lời nào.
Theo như nội dung tuyên ngôn sáng nay của Cố Nguyên soái, Thú Tộc sắp được đổi thành quân đoàn độc lập, Mộ Đạt làm tư lệnh, trực tiếp báo cáo với Cố Nguyên soái. Thú Tộc vẫn có lãnh địa như cũ, nhưng trong mấy ngàn cây số gần kề biên cảnh, sẽ mở khu thương mại. Tài nguyên khoáng sản ở bình nguyên của Thú Tộc sẽ được vận chuyển đến lãnh địa loài người, mà loài người cũng mở trường học ở khu thương mại. . . . . .
Xã hội loài người xôn xao, còn phản ứng của Thú Tộc thì không giống nhau. Mộ Đạt biết, đây là một kết quả bất đắc dĩ, nhưng cũng là kết cục tốt nhất cho Thú Tộc. Con đường phía trước vẫn còn rất khó khăn, không ai có thể nào đoán được tương lai sẽ xảy ra chuyện gì.
Mà thúc đẩy kết cục này, chính là cô gái có tên Hứa Mộ Triều kia. Cô ấy đã để ông một thân một mình gánh vác chủng tộc một lần nữa. Cho đến khi chết già, mới có thể đoàn tụ với người phụ nữ dấu yêu.
Nhưng vì lợi ích của Thú Tộc, cô ấy cũng tự nguyện đến bên cạnh Cố Nguyên soái.
Hứa Mộ Triều, mong rằng cô bình an. Nếu như Cố Nguyên soái làm hại cô. Tôi thề, một ngày nào đó, đồng bào Thú Tộc sẽ báo thù cho cô.
——————————————————
Cảnh hoàng hôn giống vậy cũng phủ xuống một tòa kiến trúc trắng toát, càng tăng vẻ nghiêm trang yên tĩnh. Đây là bộ chỉ huy tạm thời ở chiến khu của Cố Nguyên soái, giấu mình dưới rừng cây rậm rạp của vùng ngoại ô.
Binh lính loài người vác súng, đứng sừng sững dọc hai bên đường như pho tượng. Những chiếc xe bọc thép nặng nề phong tỏa tất cả lối vào. Chỉ có người được chỉ định, mới có thể đến gần bộ chỉ huy.
Một chiếc xe chở tù không một tiếng động dừng lại trước cổng bộ chỉ huy, hai binh lính nhảy xuống xe trước, dùng súng nhắm vào người phụ nữ xuống xe cuối cùng.
Trong quân đội loài người cũng có nữ binh, tuy nhiên người phụ nữ này vừa xuất hiện, lại hấp dẫn ánh mắt các lính trinh sát ở cổng.
Cô ấy mặc quân trang màu đen của Thú Tộc, nhưng lại mang dáng dấp loài người.
Hứa Mộ Triều ngẩng đầu lên, lẳng lặng đánh giá kiến trúc phòng ngự xung quanh —— Cô đưa ra một kết luận, kín kẽ vững chắc, không thoát nổi.
Sắp được nhìn thấy Cố nguyên soái trong truyền thuyết rồi sao? Nghĩ đến hoàng loạt tin đồn về sự máu lạnh của anh ta, cô cười khổ trong lòng.
Một sĩ quan cao lớn trẻ tuổi, đứng trước bậc thang màu xanh, vành nón đè thấp, ánh mắt nghiêm túc nhìn cô chằm chằm.
“Quan Duy Lăng!” Không biết tại sao, thấy Quan Duy Lăng tới đón lại khiến tâm trạng của cô nhẹ nhõm đôi chút. Có lẽ bởi vì anh ta từng hứa với A Lệ sẽ bảo vệ mạng sống của cô.
Nhưng mà A Lệ. . . . . .
“Xin lỗi, tôi vẫn chưa có tin tức của A Lệ.” Lúc nói ra lời này, lòng cô chùng xuống. Trong lúc giằng co với loài người, cô vẫn bí mật tìm kiếm nhưng lại không thu hoạch được gì. Cứ như cậu ấy đã bốc hơi khỏi thế gian này.
Quan Duy Lăng có vẻ hơi thất vọng, đôi mắt đen nhánh bình tĩnh nhìn cô chằm chằm, nhưng không nói gì cả. Anh ta phất tay, một người đàn ông trung niên mặc áo khoác trắng từ phía sau đi lên, trên tay cầm một ống tiêm cực nhỏ.
“Này, đừng nói là các người thật sự muốn giải phẫu tôi n