Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Hữu Ảnh Vô Tung

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341456

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1456 lượt.

mặt tôi không thích hợp làm một OL, lại càng không thích hợp biến thành yêu tinh xinh đẹp, vì thế…. {hana: OL: office lady, nhân viên văn phòng}
Lúc tôi tới sân bay thì mới mười giờ, tôi mua một cuốn tạp chí ở đại sảnh sân bay vừa đọc vừa đợi anh, bởi vì sắp gặp mặt nên cảm giác lúc này của tôi chỉ là cực kỳ hưng phấn và chờ mong, nửa ngày sau tôi mới phát hiện quyển tạp chí chưa được xem một trang nào, trong đầu chỉ nghĩ đến không biết đi du lịch với Lí Minh Ngôn sẽ thế nào, thế nào. Điện thoại đột nhiên vang lên, tim tôi đột nhiên gia tăng lực đập… khẳng định là anh đã đến!
Thò tay vào túi tìm di động tay có chút run run, khi tôi lấy được điện thoại ra thì thấy tên người gọi là Trần Diệu Thiên… Tôi thèm vào! Có thể không cần chọn thời điểm này không a! Người này đúng là khiến người khác mất hứng, hứng thú của tôi phút chốc giảm xuống.
“Alo, Tiểu Trư, em ở đâu a?”
“Để làm gì?”
“Anh mới ở nhà em, dì nói là em đi ra ngoài chơi.”
“Gì, anh không phải là đi macao chơi sao?”
“Em không chịu đi với anh nên anh chỉ có thể về với em thôi, vốn định cho em một sự ngạc nhiên bất ngờ, em hiện tại ở đâu, anh đến tìm em.”
“Anh tìm tôi để làm gì?”
“Mặc kệ, anh muốn gặp em. Tiểu Trư, anh hiện tại cực kỳ muốn gặp em.”
“Tôi không muốn anh tiễn, anh nghĩ về tôi thế để làm gì!”
“….Em nói em đang đi đâu.”
“Ha ha, tôi đi đến Cửu trại câu cá, trong vòng vài ngày tới sẽ không liên lạc được đâu!”
“…”
“Tốt lắm, không thèm nói chuyện với anh nữa, cuối tuần vui vẻ.” Tôi nhẹ nhàng cúp điện thoại, tiếp tục đợi Lí Minh Ngôn, nhìn đồng hồ, đã gần mười giờ ba mươi, anh nên tới rồi chứ.
Thẳng đến mười một giờ, cổ của tôi đã dài bằng hươu cao cổ rồi vẫn không thấy Lí Minh Ngôn xuất hiện, trong lòng tôi một nỗi bất an nổi lên, nhịn không được tôi gọi điện cho anh.
“Ngại quá.” Anh mở lời, nghe được giọng nói bình thường của anh tôi nhất thời yên tâm, hoàn hảo không có sự cố nào xảy ra.
“Em đợi lâu rồi à? Bên này có chút rắc rối nên thời gian bị kéo dài một chút, đại khái phải một giờ mới xong.” Thanh âm của anh càng lúc càng thấp, mang theo ý xin lỗi.
“A, không sao không sao! Em cũng đến muộn một chút! Có điều.. anh không phải là đã đặt vé máy bay sao? Giờ đã muộn mất rồi…”
“Vé máy bay anh sẽ bảo người ta trả lại, đến lúc đó trực tiếp mua ở sân bay.”
“A A vậy không có việc gì, không có việc gì nữa, anh cứ làm việc đi.”
“Vậy gặp lại sau.”
“Vâng!”
Bụng lại bắt đầu điên cuồng đòi ăn, nhưng lập tức nghĩ đến thành quả cách mạng khiến tôi cố gắng nhịn xuống. Đồ ăn ở cách đó không xa hấp dẫn tôi, khiến lòng tôi bắt đầu lung lay, trải qua một thời gian giãy dụa khó khăn, tôi rời vị trí tìm một vị trí khác không nhìn thấy những món ăn hấp dẫn kia.
Mười hai giờ, Lí Minh Ngôn vẫn không xuất hiện, đang nghĩ không biết có nên gọi điện cho anh không thì Trần Diệu Thiên lại gọi đến. Người này thật là đáng ghét, tôi vô cùng không muốn nhấc máy, nhưng lại vô duyên vô cớ nhấn vào nút nghe máy, rơi vào đường cùng tôi đành phải nghe máy.
“Lại có chuyện gì nữa?”
“Anh đến Vũ Hán, lập tức ra sân bay.”
“Anh đến để làm gì?”
“Để tìm em.”
“Uy, tôi cùng bạn đi chơi, anh đi xem náo nhiệt làm gì!”
“Nhiều người càng vui, chúng ta hẹn nhau ở Thành Đô nhé, anh chờ em.”
“Tôi thèm vào! Ai thèm đợi anh, ai cho anh tới, quỷ mới vui vẻ đi chơi với anh, anh đã đến rồi người ta sẽ không vui.”
“Sao lại không vui? Người kia là bạn thế nào của em, còn không cho người khác đến, nam hay nữ, không phải đối với em có ý đồ gì chứ?”
“Đồ cái đầu anh ấy! Tôi nói cho anh biết, tôi tuyệt đối không gặp anh, tuyệt đối không gặp anh, anh mà đi thì tôi sẽ đi về, nên làm thế nào thì làm đi!” Hét lên đùng đùng tôi lập tức cúp điện thoại. Mẹ nó, bực muốn chết, người này sao lại cứ như âm hồn mãi không tan thế!
Tôi gấp gáp đến độ nhìn xung quanh, Lí Minh Ngôn sao còn không thấy đâu, giờ mà Trần Diệu Thiên điên cuồng chạy đến, gặp nhau ở sân bay này thì chắc chắn sẽ có án mạng đây!
Trong đầu đột nhiên vụt sáng một ý tưởng, tôi nhìn quanh đại sảnh, chọn một vị trí có thể quan sát được cửa nhưng không dễ bị nhận thấy, đại khái một lát sau tôi đã thấy Trần Diệu Thiên đi đến. Anh ta mặc một bộ đồ bình thường, đeo một cái kính râm bước đến, thật giống một đại minh tinh xuất hiện. Đi vào trong hắn gỡ kính xuống bắt đầu nhìn ngó xung quanh, như là đang tìm ai đó, hắn quá phong cách khiến mọi người xung quanh bắt đầu chú ý đến hắn.
Đúng lúc tôi đang nhìn trộm thì điện thoại đột nhiên vang lên, tôi giật nẩy người, lập tức ấn nút tắ, không xong rồi, vừa rồi quên mất không chuyển về chế độ im lặng.
Nó lại vang lên, tôi nhấc nhanh chóng che loa để âm thanh phát ra không lớn, sau đó tìm đường chầm chậm tiến vào WC, trong lúc đó tôi còn đang kéo một đống hành lý to tướng, mẹ nó, thật là bi thảm a, ở sân bay thường có tiếng loa thông báo giờ bày, bị nghe được mới lạ đấy.



Sự kiện cẩu huyết tại sân bay


Nó lại vang lên, tôi nhấc nhanh chóng che loa để âm th