XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Hữu Ảnh Vô Tung

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341313

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1313 lượt.

à là con sống lớn của TQ}
“Vậy anh đi vào thư phòng ngủ đi, nhà tôi cũng không có phòng cho khách.” Cùng lắm thì tôi đem cửa phòng mình khoá chặt là được.
“Anh muốn ngủ phòng em.” “Không được.” Tôi đã nhường rồi, đúng là được đằng chân lân đằng đầu. “Em vong ân phụ nghĩ, qua cầu rút …” “Được rồi!” Tôi chặn lại lời anh, bất đắc dĩ nói “Ngủ đi, cho anh ngủ là được chứ gì?” Cho nên nói, đắc tội cái gì cũng không nên đắc tội nhân tình a, nhất là một nhân tình không biết có phải nhân tình không! Tôi chỉ có thể qua phòng mẹ ngủ, nhất thiết phải khoá chặt cửa.
Trần Diệu Thiên nở nụ cười, giống như từ khi vào cửa đến giừo, đây mới là nụ cười vui vẻ nhất của anh.
“Đi tắm trước đi, mùi rượu, khó ngửi chết được!” Đem anh tống vào toilet xong, tôi quay lại phòng mình chơi máy tính. Chơi một lát đột nhiên nhớ đến Lí Minh Ngôn, nhịn không được lại muốn nhắn tin cho anh.
Tôi hiện tại là bạn gái anh, hẳn là có thể nhắn tin cho anh đi?
Suy nghĩ một lúc tôi xũng nhấn mấy chữ “Anh ngủ chưa?”
Chỉ một lát điện thoại sáng lên, là anh “Không ngủ được.”
“Sao lại không ngủ được a?” Không lẽ anh có chuyện phiền lòng?
Qua một hồi lần, anh mới nhắn lại “vì nụ hôn của em.”
…Mặt tôi nháy mắt đỏ ửng lên, tay dừng nơi bàn phím, lại không biết nên nói gì. Đột nhiên di động vang lên, tôi cố khống chế nhịp tim, nhận cuộc gọi…
“Bộ dạng đỏ mặt của em thật động lòng người.”
…. Phốc! Anh không phải là lắp cameras ở đây chứ!
…. Hay là anh đang nói lúc tôi hôn anh đã đỏ mắt? Hình như cũng không đúng a!
Lại còn nói tôi động lòng người… Lưu Tuệ động lòng người như vậy, bạn gái trước của anh là đại mỹ nữ như vậy… Anh cuối cùng vẫn là đang trêu chọc tôi sao…
Cầu thang vang lên tiếng bước chân, tôi buông điện thoại nhìn qua…. Trần Diệu Thiên vừa bước vào… “a….” Tôi đột nhiên hét lên chói tai “Anh sao không mặc quần áo!”
“Đi ngủ thì mặc quần áo làm gì.” Anh dùng ánh mắt liếc xéo tôi một cái, sau đó cái thân hình to lớn chỉ quấn một chiếc khăn tắm càng lúc càng đến gần.
“Đồ ngốc! Anh như thế sẽ bị cảm!” Tôi nhảy xuống khỏi ghế, nhanh đóng cửa lại, sau đó chạy đến lấy điều khiển, mở điều hoà ra. Qua một lúc… Anh vẫn là đang nhìn tôi cười. Một đêm không trăng không sang, không gian yên tĩnh vắng lặng, nhìn thấy một người đàn ông khoả thân miệng cười ha ha không ngừng, loại cảm giác này.. a… có chút kỳ lạ…
Toàn thân tôi nổi hết da gà, run rẩy “Vậy anh ngủ đi, tôi cũng đi ngủ.”
“Đây là phòng em em còn muốn đi đâu?” Anh kinh ngạc hỏi.
“Điên, nhà tôi không phải chỉ có mình phòng tôi, đương nhiên là đi tìm chỗ khác ngủ rồi!”
Anh nhìn tôi, vẻ mặt có chút u buồn, ngồi vào bên giường, tay giống như theo thói quen tìm kiếm cái gì đó, sau đó cau mày nói “để quên điện thoại dưới đống quần áo rồi.” Anh đứng lên muốn đi lấy điện thoại, tôi nhịn không được ngăn trước mặt anh, không hờn không giận nói “Anh không ngồi yên được à, đồ của anh vẫn khoẻ mạnh bình thường.”
“Đến đây, làm cho anh vui vẻ, anh sẽ không nghịch nữa.” Anh ngồi trở lại bên giường, vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh “Lại đây ngồi với anh.”
Tôi trừng mắt, không nhúc nhích.
“Được rồi, không thể trông cậy vào em, anh đi lấy đồ vậy.” Nói xong anh đứng lên, tôi ba bước thành hai tiến đến bên giường, ngồi xuống.
Anh nhướn mắt nhìn tôi “Em ngồi nhẹ thôi, cái giường nhỏ thế này, đều đã bị cái mông lớn của em ngồi gẫy a.”
“Anh… đi chết đi!” Tôi trợn mắt quay đầu, đá vào chân anh. Không đá không biết, đá vào mới khiến tôi nhảy dựng lên “ối, chân anh sao nhiều lông vậy, anh là người rừng à.”
“Không biết à, cái này gọi là gợi cảm.” Anh liếc mắt nhìn tôi.
“Phốc,…. ha ha ha… Gợi cảm,….. cái này gọi là gợi cảm…. Buồn cười quá,… ha ha….” Tôi cười cười châm chọc. Anh còn dương dương tự đắc nhấc chân lên, kê lên bàn nói “Đây chính là đặc trưng của đôi chân đàn ông.”
“Tôi thật không chịu nổi anh… Ha ha ha…. Lông chân là đặc trưng của đàn ông….Anh đừng ghê tởm thế chứ….ha ha ha…” Còn đang điên cuồng cười cười, phút chốc đã thấy mặt Trần Diệu Thiên gần trong gang tấc, anh bình tĩnh nhìn tôi, trong mắt tràn đầy tình ý, giống như muốn tràn hết ra ngoài. Anh làm gì mà dựa vào gần thế, hơi thở đều đã phả vào mặt tôi, sắc mặt tôi tự nhiên đỏ lựng.
Bất ngờ không kịp tránh cái hôn của anh, lòng tôi hoảng loạn, vừa định tránh đi lại thuận tiện làm cho anh mút lấy cánh môi tôi, sau đó anh liên buông ra.
“Tiểu Trư…” Trong ánh mắt anh có sự dịu dàng cùng một chút bất đắc dĩ, giọng nói như phát ra từ nơi sâu nhất trong cổ anh “anh thật sự không thể buông tha em.”



Nếu điều này cũng không tính là yêu


“Tiểu Trư. . . . . .” Ánh mắt anh có chút bất đắc dĩ, nhẹ giọng nói, “Anh thật sự không thể buông tay em mà.” Tôi rất không tự nhiên hỏi, “Vì sao anh thích tôi?” Anh tôi muốn tìm con gái dạng gì mà không có, vì cái gì lại phải là tôi?
Anh cười cười, không đáp hỏi lại, “Vậy em vì sao thích Lí Minh Ngôn?”
Hỏi đến vấn đề này tôi thật cũng mơ màng. Bởi vì tôi thật không thể nói rõ là mình vì sao thích