Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn
Tác giả: Hữu Ảnh Vô Tung
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 1341303
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1303 lượt.
hông?”
“. . . . . .” Cũng hên là tôi không uống nước, nếu không chắc tôi đã phun ra hết cả rồi!
“Ngượng ngùng.” Lí Minh Ngôn thản nhiên tiếp lời nói, “Tôi là bạn trai cô ấy.” Tôi lập tức gật đầu theo như trống bỏi.
Lưu Lăng Vân vẫn ngốc như cũ, “Vậy chờ hai người chia tay, lúc đó cô nhớ suy nghĩ đến tôi nha.”
=__= Tôi nghẹn ngào không biết nói gì. Buông chiếc đũa, tôi cầm cánh tay Lí Minh Ngôn, mặt lúm đồng tiền cười như hoa, “Chúng tôi sẽ không chia tay .” Nói xong tôi quay đầu nhìn về phía Lí Minh Ngôn, trong mắt ánh lên mong đợi, “Em nói đúng hay không?” Đại ca, anh ngàn vạn lần đừng có lắc đầu nha, nếu không vở kịch này em diễn rất là dọa người đó.
Trước khi lên lâu, Lưu Tuệ đột nhiên nói với tôi, “Cậu xuất hiện không tiện, cậu ở đây chờ chúng tôi đi.”
Lí Minh Ngôn nhìn về phía tôi, xoa xoa tóc tôi, mỉm cười nói, “Uhm. Vậy em ở đây chờ chút đi. Anh sẽ xuống nhanh thôi.”
Anh đã mở miệng thì tôi có thể nói thế nào nữa đây. Đi đến sô pha trong đại sảnh tôi ngồi xuống, nhìn hai người bọn họ cùng nhau sánh bước bước đi, thân hình tương xướng, khí chất tương tự, tôi càng nhìn lại càng thấy khổ sở.
Phía bên phải sô pha có một chiếc hồ cá nhân tạo rất to ngăn cách đại sảnh bên ngoài với nội sảnh nghỉ ngơi ở bên trong. Trong hồ cá có nhiều con cá đủ loại màu sắc hình dạng bơi qua bơi lại, dưới ngọn đèn, chiếc hồ cá này đẹp đến mức làm cho người ta nín thở.
Vì dời đi lực chú ý, tôi tập trung nhìn vào mấy con cá đang phe phẩy bơi trong hồ. Giật mình, tôi phát hiện ở bên kia hồ có một thân ảnh quen thuộc….. là Trần Diệu Thiên.
Giống như cách đại dương mênh mông, chúng tôi bốn mắt nhìn nhau.
Khi nào thì trong tầm mắt tôi lại xuất hiện một thân ảnh màu trắng? Tôi cũng không biết anh đã đứng đó bao lâu.
Anh đột nhiên xoay người……… hình như là đi qua đây.
“Sao lại một mình ở trong đây?” Anh đứng trước mặt tôi, hỏi, giọng nói trầm thấp, ngữ khí thản nhiên, không thể nói rõ là cao hứng hay là mất hứng.
Tôi thật ngượng ngùng nếu nói là tôi đứng đây chờ người, ngượng ngùng hơn nữa là chờ Lí Minh Ngôn giảng hòa với bạn gái cũ. Tôi bĩu môi, thấp giọng nói: “Chờ người!”
“Chờ ai?” Anh dựa vào vách thủy tinh làm hồ cá, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống tôi. Không biết tại sao khí thế của anh làm cho tôi cảm giác rất áp bách.
“À…. Tôi thấy anh ấy còn có việc trong chốc lát, tôi đi trước!” Tôi nói xong vội vàng đứng dậy chuẩn bị chuồn đi. Khi tôi đi qua người anh, anh đột nhiên giữ chặt tôi lại.
Anh ấn tôi vào trên kính thủy tinh, không nói lời nào chỉ im lặng nhìn tôi thật sâu. Anh càng dựa tôi càng gần, trong chớp mắt tôi thấy hình ảnh của mình trong đôi mắt anh. Ánh mắt anh rất có tính xâm lược, lòng tôi không khỏi bối rối một trận, “Anh…. Làm gì vậy…….Uhm….” Miệng đột nhiên bị che, anh dùng đầu lưỡi ngăn tiếng hô của tôi.
Tôi muốn đẩy anh ra, nhưng anh lại dùng sức ấn tôi vào kính thủy tinh. Tay của tôi bị kìm trên kính, giãy dụa cỡ nào cũng không thoát khỏi sự giam cầm của anh.
………. Anh ta điên rồi! Trước mặt mọi người dám phi lễ tôi!
Tôi rất muốn hô to cứu mạng a, phi lễ a, nhưng lại không phát ra âm thanh.
Tôi thật không hiểu nổi, trong đại sảnh này người đến người đi nhìn như vậy, bên ngoài còn có nhiều người bán hàng, nhưng không có ai đến ngăn cả. Hay là họ lớn lên không có mắt thấy tôi bị phi lễ a! Con mẹ nó, rất không có lương tâm, cứ như vậy trơ mắt nhìn cầm thú làm điều ác.
Khi sắp hít thở không thông, anh rốt cuộc cũng buông tôi ra, một hít một hơi thở dốc, thiếu chút nữa trượt chân trên mặt đất.
“Anh Thiên rất có hứng thú a!” Một giọng nam sang sảng từ xa vọng tới, tôi quay đầu nhìn lại, một người đàn ông đang cười bỡn cợt với Trần Diệu Thiên, “Đổi khẩu vị?” Nói xong lại nhìn tôi từ trên xuống dưới đánh giá một lần, “Diện mạo bình thường, dáng người đầy đặn, hẳn là thật thích!”
Mới vừa dứt lời, Trần Diệu Thiên bước đến trước mặt hắn, tát mạnh. Người kia lảo đảo, khóe miệng có máu chảy ra. Tôi sợ tới mức run lên, lui về sau mấy bước.
Trần Diệu Thiên nắm cổ hắn, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ, gằng từng chữ từng chữ một, trầm giọng nói: “ Đó là bà xã tôi.”
Người kia sắc mặt đỏ lên, dường như mạch máu cũng rõ ràng thấy được. Vẻ mặt của hắn vừa thống khổ lại vừa sợ hãi, muốn nói nhưng lại không thể phát ra tiếng.
“Nói không thể nói lung tung, biết không?”
Người kia liên tục gật đầu, thái độ vô cùng thống khổ.
“Cút!” Trần Diệu Thiên bỏ hắn ra. Hắn liếc mắt nhìn tôi một cái, sau đó che miệng chạy đến trước mặt tôi. Hắn cúi gặp người thật sâu, sau đó làm lành nói, “ Chị dâu, thật xin lỗi thật xin lỗi, em có mắt không thấy Thái Sơn, chị ngàn vạn lần đừng để trong lòng. Chị cũng đừng trách lầm anh Thiên, anh ấy không giống như chúng em đâu!”
Tôi khờ lăng nhìn hắn, cũng không biết nên nói cái gì.
“Được rồi, mau cút.” Trần Diệu Thiên mắng một tiếng, người kia cười hề hề chạy nhanh như chớp. Trần Diệu Thiên đi đến trước mặt tôi, dắt tay của tôi đi lên lầu, “Này, này, làm gì thế?!”
Đi đến chỗ rẽ lầu hai, thừa dịp không có người lui tới,