XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Hữu Ảnh Vô Tung

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 1341251

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1251 lượt.

ng Lí Minh Ngôn phát triển đến giai đoạn nào rồi?” “Không có giai đoạn nào cả…..” “Em thành thật đi!” “Thật không có mà………” Giọng của tôi thật mơ hồ, nhớ tới hình ảnh cùng Trần Diệu Thiên ở trên giường thật là khiến cho người ta mặt đỏ tim đập nhanh mà, cơ thể của tôi dường như đều khô nóng. Cũng may là trong phòng tối đen, nếu không thì chị thế nào cũng phát hiện tôi là đang đỏ mặt.
“Nhưng mà em gái à, em ngàn vạn lần đừng để đàn ông chiếm tiện nghi như vậy….” Ngữ khí của chị có chút hàm xúc, “Vật tới tay thì sẽ càng không quý trọng. Đàn ông đúng là đê tiện như vậy!”
“……… Nhưng nếu không có cách nào khác thì sao? Có phải buông tay hay không?”
“Còn phải xem là đàn ông dạng gì! Buông tay thì cho là thẹn quá thành giận, ha ha. . Đại đa số tám phần là nhớ thương cả đời.”
“. . . . . . . . . . . .”
Ngày hôm sau chị tôi kéo tôi đi dạo, lúc đi qua cửa hàng bán đồ hàng hiệu thì chị càng muốn đi vào. Rõ ràng là không có tiền mua lại còn…….. Nhưng mà chỉ cần chị ấy không khổ sợ vì chuyện người kia, chị có yêu cầu chuyện gì thì tôi cũng đồng ý.
“Cái này đẹp không? Em thích cái này!” Cửa hàng LV…… trong cửa hàng, một đôi nam nữ đồng thời khiến hai chị em tôi chú ý. Cô gái mang chiếc túi, đứng ở trước gương xoay xoay xem thử. Chàng trai nói, “Đẹp, em nói đẹp là đẹp!” “Anh đừng có không kiên nhẫn như vậy!” Cô gái mân mê miệng, thái độ cực kì kiêu ngạo, “Anh nói vì bồi thường em mà đi theo giúp em tiếp máu một ngày mà!” “Em muốn mua thì mua đi!” Chàng trai xem cũng không xem cô gái, thuận miệng đáp.
“Không phải anh còn nhớ thương bạn gái cũ chứ?” Cô gái đột nhiên hỏi, chàng trai vẻ mặt không kiên nhẫn trả lời, “Em chắc chắn là anh nhớ thương cô ta! Cô ta có cái gì tốt chứ, em đã quên cô ta ban cho anh mấy cái tát sao?” “Em nói cho anh biết, anh không được nhớ đến cô ta nữ, bằng không em sẽ……. ” “Được rồi!” Chàng trai kia gầm nhẹ.
“Anh có ý gì? Muốn tức giận thì tức giận với người tát anh đấy! Cô ta có cái gì tốt hơn em chứ?”
“Cô ta xác thật là tốt hơn cô!” Chàng trai đột nhiên tiếp lời, “Ít ra thì cô ta cũng không ồn ào như cô vậy!” Nói xong, chàng trai một mình xoay người, cũng không quay đầu lại tiêu sái đi thẳng.
Chàng trai kia chính là Võ Hi, mà cô gái kia, có lẽ là người phụ nữ mà anh ta lăng nhăng.
Lúc anh ta đi tới đột nhiên thấy được chúng tôi, anh ta dừng bước lại nhìn chị tôi.
Chị tôi lúc này xoay người, bước như bay chạy ra khỏi cửa hàng, .”Chân Tình. . . . . .” Võ Hi gọi chị tôi sau đó cũng đuổi theo. Tôi cũng chạy nhanh đuổi theo chị tôi, tôi sợ chị tôi một mình đối mặt với người đàn ông này sẽ có hại. Nhưng vừa mới lao ra khỏi cửa hàng, di động lại vang lên. Lấy ra vừa thấy, là Lí Minh Ngôn gọi tới.
“Anh đến sân bay rồi, bây giờ em ở đâu?”
“A….. anh tới rồi sao?” Tôi chấn động.
“Uhm, em ở đâu? Anh đi tìm em?”
“Ngất…” Nhanh như vậy đã tới rồi, lần đầu thấy anh hành động tích cực như vậy, rất là ngoài ý muốn, “Vậy anh ngồi ở sân bay, tuyến số 2 đến Nam Kinh đi, em chờ anh!”
“Được rồi.”
Cúp điện thoại thì tôi đã không thấy bóng dáng chị tôi cùng cái tên giả dối kia nữa rồi. Trong cửa hàng, cô nàng mang giày cao gót kia cũng điệu đà chạy tới.
Haizz, hay tôi đến gặp mặt Lí Minh Ngôn trước đi, dù sao chị tôi cũng không phải con nít, hơn nữa kinh nghiệm tình yêu cũng nhiều, tạm thời không cần quan tâm.
Khi tôi nhìn thấy Lí Minh Ngôn, anh đang mặc một bộ trang phục đơn giản đi về phía tôi. Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt của anh khẽ mỉm cười, vài sợ tóc phủ trên trán hơn dao động, thật hình cao to đẹp trai xuất chúng. Nhẹ nhàng khoan khoái như vậy thật giống như là còn lúc sinh viên, khí chất tinh khiết cực kì.
Đây là bộ đáng của anh mà tôi yêu nhất……. trong biển người, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra anh ngay………..
Khi anh đi đến hướng tôi, đáy lòng tự nhiên dâng lên một cái giác hơi hơi thỏa mãn……..
Tôi là người mê trai nhiều năm ……. Trước mặt lại là người trong mộng chỉ dám mơ ước…….. Chàng trai này, chàng trai chói mắt như ánh mặt trời này, giờ đang đi về phía tôi………..
“Vì sao lần này nhanh như vậy đã tới rồi, em còn nghĩ nói chỉ là nói thế thôi!” Tôi gục đầu xuống, có chút ngại ngùng cười.
“Xem ra trước kia anh thật sự là không đúng!” Anh nhẹ giọng cười cười, nhẹ nhàng xoa tóc của tôi, “Lần này nhất định sẽ đền bù lại cho em!”
Anh ôm vai tôi, sánh bước cùng tôi song sông đi về phía trước. Không biết vì sao lúc trước còn cảm thấy thành phố này to như vậy, giống như là trước mắt đặt một cái bố cảnh, nhìn thấy nó nhưng không có cách nào chân chính cảm nhận nó, nhưng mà trong giờ khắc này, dường như tôi có thể dung nhập rồi. Người đi đường đi tới đi lui cũng không có vẻ xa xôi và trống rỗng nữa. Thậm chí tươi cười trên mặt bọn họ cũng có vẻ trở nên sinh động hơn.



Tình cảm khiến cho người ta hồ đồ


“Em muốn đi nơi nào?” Anh cười yếu ớt hỏi tôi.
“Hơ…….. em cũng không quen thuộc lắm ở Thượng Hải, tùy tiện đi, đi đâu cũng được!” Tôi giống như con dâu nhỏ tùy ý để anh nắm kéo đ