Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341950

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1950 lượt.

iễn cởi áo dệt của mình ra, cúi xuống nhìn, áo sơ mi bên trong cũng bị dính một mảng nhớp nháp. Anh ta vội cởi luôn chiếc áo bó sát người này, rồi gọi Tô Mạt vọng qua cánh cửa. Gọi mấy câu mà bên ngoài không có ai thưa, anh ta kéo cửa ngoài người ra nhìn, đúng lúc Tô Mạt cầm một chiếc áo sơ mi đi tới, hai người suýt nữa va vào nhau.
Thấy anh ta cởi trần, Tô Mạt bất giác đỏ mặt, vội quay đầu sang nơi khác, chỉ nhét áo vào tay anh ta.
Trong phòng bật máy sưởi, Tô Mạt lau mặt, thay quần áo cho con, luôn chân luôn tay, người cô lấm tấm mồ hôi. Khi Lôi Viễn thay quần áo xong bước ra, cô chỉ nhìn anh ta một cái rồi mất tự nhiên quay mặt đi chỗ khác.
Cô chỉ hơi nhướn mày hoặc liếc nghiêng sang, mà nhịp cảm xúc lạ lẫm trong lòng anh ta cũng theo đó trào dâng, giống như con sóng mặt hồ vỗ vào bờ bãi, khi gió nổi, sóng cuộn lên, huống chi vẻ thẹn thùng, dịu dàng của người phụ nữ trước mặt, so với những co gái trẻ, còn có thêm nét duyên thầm khó tả bằng lời.
Tô Mạt đứng trước cửa sổ, gỡ chiếc khăn quàng cổ xuống, cô mặc một chiếc áo len cổ tim nhạt màu bên trong, chiếc áo hơi ôm sát cùng mái tóc đen nhanh búi hở sau gáy càng tôn lên chiếc cổ thon dài và làn da trắng ngần của cô.
Tim Lôi Viễn thót lại, nhìn cô mấy cái liền, dường như đối phương cảm nhận được nên hơi cúi đầu xuống. Anh ta vội hắng giọng:
- Cho tôi mượn một cái túi ni lông được không, tôi mang quần áo về.
Tô Mạt nói:
- Để ở đây tôi giặt cho, giặt xong tôi sẽ gửi chỗ làm cho anh.
- Rắc rối quá, để tôi mang về giặt là được rồi. – Lôi Viễn nghĩ một lúc. – Tôi phải đi đây.
Nghe anh ta nói vậy, Tô Mạt cũng không kiên quyết nữa, bèn quay đi tìm túi ni lông. Cô nhớ trong chiếc tủ đựng đồ lặt vặt dựng ở lối đi có nhét mấy cái túi mua đồ, vì thế bèn bước tới mở tủ, những món đồ linh tinh bên trong ào ào rơi ra, cô vội cúi xuống nhặt lên, Lôi Viễn cũng ngồi xuống nhặt cùng. Khi trên mặt đất chỉ còn một món đồ cuối cùng, hai người đều đưa tay ra nhặt, ngón tay họ chạm vào nhau, tim cô nảy lên một cái, một giây sau, tay cô đã bị người ta nắm lấy.
Lôi Viễn ngẩng đầu lên nhìn cô, ánh mắt khó có thể miêu tả cụ thể, vừa bình thản, lại thoáng chút mê man, trong bóng tối lờ mờ, ánh mắt anh ta rất sáng. Cô hoảng hốt muốn rụt tay về, nhưng lại bị anh ta xiết chặt. Sau đó, anh ta nắm tay cô, từ từ đứng dậy, đứng sát lại gần cô một chút, rồi một chút nữa…
Ánh mắt Tô Mạt dừng lại trên chiếc cằm lún phún râu của anh ta, so với Đồng Thuỵ An, cằm anh ta thô hơn, ở giữa có một đường chẻ thanh thoát, đây cũng chính là cái cằm Omega người ta thường nói, nó khiến trông anh ta đầy vẻ nam tín, lại có phần hơi thô lỗ.
Anh ta hơi cúi xuống, cô cũng luống cuống cúi đầu xuống, cẩn thận né tránh. Anh ta chạm vào thái dương cô, dường như thời gian đang dừng lại ở giây phút này.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa, Tô Mạt vô cùng căng thẳng, không kịp nghĩ ngợi gì liền tiện tay mở cửa ra. Bà Tô xách thức ăn đứng bên ngoài, nhìn con gái mình bằng ánh mắt hơi ngỡ ngàng, khi nhìn sang người đàn ông trẻ lạ mặt đứng bên cạnh, mặt bà toát lên vẻ dò hỏi.
Tô Mạt ấp úng giới thiệu, bà Tô gật đầu nói với Lôi Viễn:
- Ngài luật sư, hiếm khi có dịp tới chơi, hay là ở lại ăn một bữa cơm với chúng tôi?
Lôi Viễn từ chối, nói dăm ba câu rồi cáo từ. Khi anh ta bước ra ngoài, cánh cửa đã im lìm khép lại, anh ta mới nhớ ra quần áo thay ra lúc trước còn để quên trong nhà vệ sinh, sau đó anh ta nghe thấy tiếng bà Tô vọng qua khe cửa:
- Người đàn ông đó… con thân lắm à?
Chưa kịp nghe thấy Tô Mạt trả lời như thế nào, anh ta đã cất bước xuống lầu.
Ở trong nhà, bà Tô lại nói:
- Với tình hình hiện nay của con, sao có thể tuỳ tiện cho một người đàn ông vào nhà, nếu bị tên họ Đồng kia nắm được mà quay lại phản đòn, thì con định làm thế nào? Tiền thì không lấy được, thanh danh cũng bị huỷ hoại luôn?
- Trong chuyện này, phụ nữ không thể bì được với đàn ông. Con còn nhớ con bé nhà dì Triệu không, nó chỉ hơn con có vài tuổi, mấy năm trước chồng nó cũng ngoại tình, ầm ĩ mãi không giải quyết được, sau đó nó tức quá, mụ mị đầu óc nên chạy ra ngoài đường ngủ một đêm với một thằng lưu manh. Kết quả thì sao, bây giờ chẳng ai thèm đếm xỉa đến nó, ai cũng bảo nó tự rước nhục vào thân, đáng đời!
- Cho nên bất luận đàn ông thế nào, phụ nữ cũng phải biết chừng biết mực, như vậy mới không để người ta đâm sau lưng mình được.
- Tô Mạt, con đã sai lầm một lần, đã sắp ba mươi rồi, không thể để đàn ông dắt mũi được nữa. Ban đầu mẹ bảo con về nhà, nhờ người thu xếp công việc cho con, con lại vì thằng đó mà bỏ làng bỏ xóm để bị người ta bắt nạt, đến cuối cùng, ngoài một đứa con thì chẳng còn gì, tội gì phải vậy hả con!
- Tô Mạt, con tuyệt đối đừng vì một phút tức giận nhất thời mà làm những chuyện hồ đồ…
Đầu Tô Mạt lùng bùng, cô chẳng nói chẳng rằng xách thức ăn vào trong bếp nấu cơm.
Đong gạo rửa rau, sau một loạt động tác máy móc, cô mới dần bình tĩnh lại, giữa trăm mối ngổn ngang trong lòng, cô nhớ tới một người: Trong Thiên long bát bộ, mẹ của Đoàn Dự vì muốn