Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu
Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341880
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1880 lượt.
đến, nằm xoay người lại phía cửa.
Cô nói:
- Mẹ, con biết mẹ giận, nhưng mẹ không thể đem sức khỏe ra để giận dỗi được. Ăn no xong rồi mẹ muốn đánh, muốn mắng con thế nào cũng được.
Bà Vương Vĩ Lệ quay ngoắt lại, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Đánh chửi con thì ích gì, đâu có thể làm cho người ta đối xử với con tốt hơn được. – Rồi bà lại chỉ vào cô. – Con nói xem, con làm thế nghĩa là sao, hôn nhân đại sự, không qua mai mối, ít ra hai đứa cũng có tình cảm với nhau chứ hả?
Đồ Nhiễm cúi gằm xuống, không nói gì.
Bà Vương Vĩ Lệ hỏi cô:
- Vừa nãy ở đó không tiện nói, bây giờ con nói thật với mẹ đi, rốt cuộc là con thích con người ta, hay là nhằm vào của cải nhà người ta hả?
Đồ Nhiễm biết rất rõ, hiện giờ đối với chàng con rể, thậm chí là cả nhà anh, bà Vương Vĩ Lệ đều đang rất khó chịu, cô suy nghĩ nhanh như chớp, cuối cùng lí nhí nói:
- Vì của cải ạ.
Bà Vương Vĩ Lệ tức điên, ném thẳng cái gối ra:
- Mẹ sắp bị con làm cho tức chết rồi, tình hình thằng em con vừa mới tốt lên một chút, sao con chẳng để cho mẹ được yên. Mẹ… có lúc mẹ thật muốn nhét hai đứa mày vào lại trong bụng cho rồi. – Bà ngồi xuống giường nói tiếp. – Con tưởng cái suy nghĩ cỏn con đấy của con người ta không nhìn ra chắc? Lão ấy là tay cáo già lăn lộn làm ăn bao nhiêu năm ròng, không lão luyện làm sao mà trụ nổi? Thảo nào thằng chồng con đối xử với con như thế, nó có phải thằng ngốc đâu, đàn ông kỵ nhất là chuyện này, mà chẳng nói gì tới đàn ông, phụ nữ còn kỵ nữa là… Con nói xem, bây giờ phải làm sao cho tốt, con đã đẻ ra rồi, ngày tháng sau này phải tính sao? Hồi xưa bố con dạy dỗ con thế nào vậy hả? Sao con học đại học mà lại thành ra như thế này, hồi đó mẹ đã nói rồi mà, con gái học lắm làm gì, con gặp nhiều người quá nên lắm tâm tư. Con như thế, người ta gọi là nói hay làm dở, tự mình đào hố, tự mình sa chân.
Cô vẫn nói:
- Mẹ, ăn cơm đã.
Bà Vương Vĩ Lệ đứng dậy chửi bới:
- Ăn ăn ăn, ăn lắm vào cho chết!
Một lúc sau chuông cửa reo, bà hỏi cô:
- Ai thế?
Cô nói:
- Lục Trình Vũ, con quên túi xách ở đó, anh ấy mang đến cho con.
Bà bê bát cơm vào phòng:
- Con đừng cho nó vào, mẹ không muốn gặp thằng oắt đó.
Đồ Nhiễm ra mở cửa, Lục Trình Vũ đang bê một đống đồ đứng bên ngoài, cô lắc đầu với anh, không cho anh vào.
Anh nói:
- Vậy hai ngày nữa anh lại tới.
Cô nhận lấy đống đồ:
- Anh đừng đến nữa.
Anh nhíu mày:
- Đồ Nhiễm, có vấn đề thì phải giải quyết.
Cô không biết làm thế nào:
- Không phải, em không có ý gì cả, bây giờ đầu óc em đang rất hỗn loạn.
Anh cúi đầu nghĩ ngợi:
- Vậy lúc nào em mới có thể nghĩ thông suốt? – Anh nói. – Anh gọi điện cho em, em nghĩ thông suốt rồi thì có thể nói với anh.
Cô nói nhỏ:
- Lần nào cũng bắt em đợi điện thoại của anh, lần này đến lượt anh đợi em.
Anh nói:
- Được, em gọi cho anh vậy. – Anh lại thêm một câu. – Nếu chẳng may anh không nghe, thì nhất định là lúc ấy anh đang mổ.
Cô đang định đóng cửa, lại nghe thấy anh bình thản nói một câu:
- Dù sao anh cũng đợi điện thoại của em.
Cô khẽ khàng khép cửa lại, bần thần dựa vào cửa một lúc, bên tai văng vẳng tiếng bước chân càng lúc càng xa của anh.
Bà Vương Vĩ Lệ bê bát cơm vừa ăn vừa đi từ trong ra, lườm cô một cái rồi gắt lên:
- Đứng đực ra đấy làm gì, còn không mau ăn cơm đi!
Mấy hôm sau, ông Lục kéo theo bà Tôn Huệ Quốc tới thăm nhà họ Đồ.
Ngoài mặt thì nói là tới thăm thằng cháu và bà thông gia vất vả đã lâu, còn trong lòng rốt cuộc là như thế nào, mọi người đều rất rõ mà không nhắc tới nửa lời.
Mục đích chuyến đi này của ông Lục tương đối rõ ràng, thái độ hết sức thành khẩn, thậm chí còn có vẻ nơm nớp lo âu. Ông xách theo đầy những thứ đồ bổ dưỡng như nhân sâm tổ yến, nhân sâm nghe nói là loại sâm rừng đã cất kỹ suốt bao năm, tổ yến là loại yến thiên nhiên sống trong hang mới nhờ người ta mang từ Nha Trang, Việt Nam về.
Bà Tôn Huệ Quốc cũng không còn vẻ hung hăng, hống hách thường ngày, cười cười nói nói với bà Vương Vĩ Lệ bằng giọng điệu nhỏ nhẹ, tươi tắn, thỉnh thoảng bà Vương Vĩ Lệ quăng ra một cái nhìn sắc lẹm, bà ta cũng chỉ coi như không thấy, nuốt giận cười trừ, ra vẻ hiền lương thục đức. Không chỉ có thế, bà ta còn đích thân xuống bếp của nhà họ Đồ, đun lại tổ yến đã ngâm sẵn, tự tay bưng tới cho bà thông gia, còn lại một bát nói là để dành cho cô con dâu đi làm chưa về.
Bà Vương Vĩ Lệ cảm thấy rất khoái trá, còn bà Tôn Huệ Quốc nói một cách dễ nghe chẳng qua chỉ là làm mẫu, tổ yến này phải ngâm như thế nào, nhặt lông ra làm sao, rồi phải chưng bao lâu, rồi lại dặn dò bà thông gia nhớ mỗi ngày chưng cho con gái ăn, bà ta còn nói bao giờ bên này ăn sắp hết thì họ lại cho người mang tới.
Kẻ tung người hứng như vậy, hai bên đều rất hòa hợp, bên nào cũng cân nhắc những điều cần kiêng kỵ, thấy tốt thì hùa theo, đồng thời ngấm ngầm tỏ ý sau này sẽ không nhắc tới những hiềm khích cũ, cũng phải thôi, có gia đình nào mà không có những chuyện cơm không lành canh không ngọt? Nếu “hiểu lầm” đã được hóa giải, coi như chuyện lớn hóa n