Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341876

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1876 lượt.

nửa người cô lại đang ở ngoài ánh sáng. Cô không biết rốt cuộc anh đang nhìn con, hay đang nhìn mình.
Cô bất giác cúi xuống, tóc lòa xòa trên trán, ngay sau đó, anh chậm rãi đưa tay vén ra sau tai giúp cô.
Cô chỉ có thể nín thở. Bất chợt anh cất tiếng hỏi:
- Con phải ăn bao lâu?
- Bao giờ no thì thôi.
Anh đứng dậy bước ra ngoài:
- Xong thì gọi anh.
Bấy giờ cô mới thở phào, một lúc sau lại nghe thấy tiếng anh vặn một chậu nước, có lẽ anh muốn lau người cho Đá Cuội để hạ sốt.
Cuối cùng Đá Cuội cũng no nê, ngẩng đầu nhìn mẹ rồi lại thiếp đi trong thỏa mãn.
Nửa sau của đêm, cô ngủ chẳng ngon, hơi mê man, cô mơ mấy giấc mơ, có vui có buồn, vẫn còn loáng thoáng nhớ được cảnh tượng trong mơ. Cả quá trình đó, bên tai cô không ngừng văng vẳng tiếng Lục Trình Vũ vắt khăn mặt lau người cho con, những giọt nước lanh lảnh gõ vào chậu nước. Tới khi cô hơi tỉnh lại, lắng nghe thật kỹ, gian ngoài lại yên ắng như tờ, chỉ còn nghe thấy hơi thở đều đều của hai bố con.
Cuối cùng, cô mở mắt thao láo cho tới khi trời sáng.
Hôm sau, Lục Trình Vũ dậy rất sớm, đầu tiên anh ra chợ mua thức ăn, rồi tới bệnh viện thăm bệnh, đến trưa mới trở về, vừa vào cửa liền xắn tay áo lên lúi húi nấu cơm trong bếp. Nhìn người đàn ông cao lớn khoác chiếc tạp dề thường ngày của bà Vương Vĩ Lệ, trông hết sức ngộ nghĩnh, Đồ Nhiễm có phần không quen.
Lục Trình Vũ làm chuyện gì cũng nhanh nhẹn, tay chân lại linh hoạt, thái rau thái thịt đều tăm tắp, chẳng bao lâu sau, món chính, món phụ đã bày đủ một bàn. Hơi nước trong nồi bốc lên mù mịt, anh nhìn đồng hồ, đứng bên cạnh đợi rau chín. Trông anh lúc này khá mệt mỏi, hai tay chống nạnh, không đứng thẳng lưng như thường ngày mà uể oải dựa vào tủ bếp, thỉnh thoảng lại liếc nhìn nồi rau, nhưng phần lớn thời gian là nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết đang nghĩ gì.
Đồ Nhiễm bế con đi lòng vòng quanh nhà, khi bước ngang qua bếp, thỉnh thoảng cô lại liếc vào bên trong.
Lúc này, tinh thần Đá Cuội đã khá hơn nhiều, uống một lần thuốc hạ sốt, cuối cùng nhiệt độ cơ thể cũng có chiều hướng hạ xuống, vẫn còn hơi ho nhưng không có trở ngại gì lớn. Chỉ có điều kháng sinh thì vẫn phải uống đủ liều như bác sĩ dặn, nếu không sẽ bị kháng thuốc. Nhưng kháng sinh uống nhiều lại hại dạ dày, huống chi cậu bé mới tí tuổi đầu, mấy hôm ăn uống không tốt, không chịu ăn đồ ăn dặm, cũng chẳng muốn uống sữa bột, sáng ra còn húp tí cháo, giờ đến cả cháo cũng chẳng màng.
Lục Trình Vũ nấu xong một bát to bún cải trắng với thịt thái chỉ, bê đến trước mặt Đồ Nhiễm.
Cô nhíu mày:
- Nhiều quá.
Anh nói:
- Ăn nhiều một chút, có bắt em ăn hết đâu… Đá Cuội bây giờ cũng chỉ có thể bú chút sữa mẹ thôi…
Đồ Nhiễm ngẩng lên nhìn anh, trong lòng cũng không có ý gì khác, ai ngờ trong lúc quay đi anh lại lẩm bẩm:
- Rồi rồi, lần này anh lại vì con thôi.
Đồ Nhiễm không kìm được, lườm theo bóng anh.
Ăn cơm xong, Lục Trình Vũ vặn nước ấm ngập hơn nửa bồn tắm, Đồ Nhiễm khoác một cái phao bơi be bé lên người Đá Cuội, sau đó cởi quần áo cho thằng bé rồi thả cu cậu vào trong nước. Thấy người mình không còn nóng nữa, Đá Cuội khoái chí vùng vẫy trong nước, nổi bồng bềnh như một cục bột trắng nõn mịn màng, bố mẹ ở bên cạnh nhìn mà cũng vui lây. Đồ Nhiễm khẽ vẩy mấy giọt nước lên mặt cậu bé, thoạt tiên cậu nhóc nhìn cô chằm chằm, sau đó lại bật cười khanh khách, trông rất ngây ngô.
Hai người lớn bên cạnh cũng vui lây, Lục Trình Vũ chống hai tay vào thành bồn nhìn con trai cười khanh khách, mặt mày rạng rỡ. Đồ Nhiễm lại vẩy một ít nước, lần này bắn lên mặt bố thằng bé, Lục Trình Vũ quay sang nhìn cô, thò tay xuống nước vung một cái, nước bắn hết lên quần áo Đồ Nhiễm.
Cô nói:
- Anh làm gì thế?
Anh cũng nói:
- Em làm gì thế?
Cô liếc xéo anh rồi ra ngoài lấy khăn tắm và quần áo sạch cho con, khi cô bước vào, Lục Trình Vũ đã bế Đá Cuội lên:
- Không được cho con ngâm nước lâu quá, lạnh quá không tốt. – Anh cầm khăn tắm bọc kín thằng bé lại, chỉ chừa ra cái mặt nhỏ xíu. – Nào, để bố sờ trán xem còn nóng không nhé.
Nói đoạn, hai bố con cụng đầu vào nhau chơi chọi trâu, Đá Cuội lại hứng chí khua khoắng chân tay. Lục Trình Vũ dứ dứ nắm đấm vào mặt cu cậu:
- Nhóc con, xem đầu con to hay nắm đấm của bố to nào.
Đồ Nhiễm đưa mắt nhìn, bỗng cảm thấy tay người này cũng to thật, kể cả phần bắp tay lộ ra dưới cánh tay áo đang xắn lên, chắc chắn, mạnh mẽ như đồng hun. Đá Cuội còn ngô nghê cụng mặt vào nắm đấm của người ta, cuối cùng thấy đau, bèn quay ngoắt sang lườm cái nắm đấm một cái sắc lẹm. Đồ Nhiễm xoa đầu con:
- Con ngốc quá, người ta mới đùa một tẹo mà con đã tưởng thật rồi, chỉ một chút ơn huệ nhỏ lúc trước là đã mua chuộc được con luôn rồi à?
Nói đoạn, cả hai cùng mặc quần áo vào cho thằng bé. Lục Trình Vũ trỏ vào mũi Đá Cuội:
- Con ra dáng một tí cho bố nhờ, lát nữa đừng có gây chuyện nữa đấy, hạ sốt rồi thì hạ luôn nhé, đàn ông đàn ang lùi một bước biển rộng trời cao.
Miệng anh đúng là miệng quạ đen, tối đến cậu nhóc lại nóng hừng hực như hòn than. Đồ Nhiễm vừa bực