Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341932
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1932 lượt.
còn lại dù thế nào cô cũng không thể ăn tiếp, bèn tiện tay để sang bên cạnh, đặt vào tay Lục Trình Vũ.
Anh vừa mới ăn xong một phần, giờ lại cầm lấy ăn tiếp. Cô nhớ anh trực đến hết sáng mai, nhưng vẫn hỏi:
- Mấy giờ anh làm xong?
Anh nói:
- Sáng mai, sau đó đi viếng đám ma đồng nghiệp, có lẽ buổi chiều mới về.
Lúc này cô mới nhớ ra:
- Bác sĩ bị xe đâm là ở khoa anh à?
- Không, là một bác sĩ lớn tuổi khoa Hô hấp nhi. – Anh lại hỏi. – Sao em biết?
- Thời sự đưa tin, hình như họ Lục.
Anh gật đầu:
- Có lẽ em đã gặp giáo sư Lục rồi, chính là người cho bệnh nhân vay tiền trong phòng bệnh nặng buổi hội chẩn mấy hôm trước ấy.
Cô không khỏi bàng hoàng, rất lâu sau mới nói:
- Thật không ngờ!
Anh ừ một tiếng:
- Hồi trước khi anh luân chuyển đến khoa Hô hấp nhi, ông ấy hướng dẫn anh.
Cô trầm ngâm hồi lâu rồi mới hỏi:
- Đã bắt được kẻ gây tai nạn chưa?
- Bắt rồi thì sao…
Nhất thời, họ đều không nói gì.
Anh phủi vụn bánh mì trên tay rồi đứng dậy:
- Được rồi, anh cũng phải đi làm việc đây.
Cô đứng dậy theo, bước tới dang tay ra ôm lấy anh, khi làm như vậy, trong lòng cô thoáng thấy mơ hồ; lúc vội vàng, đầu cô đập vào cằm anh.
Anh cúi xuống, hơi thở nhàn nhạt lướt qua gò má cô, hơi ngừng lại một lúc rồi nói:
- Về sớm đi!
Đồ Nhiễm cảm thấy anh nên tiếp tục làm gì đó, hoặc bản thân cô nên chủ động hơn một chút, giống như những đôi vợ chồng son khác, có nhiều động tác nho nhỏ theo thói quen để duy trì sự thân mật mà không quá lộ liễu. Nhưng chẳng có gì xảy ra hết, như thể ném một viên đá vào mặt hồ, viên đá rơi tõm xuống, mặt nước như sâu không thấy đáy.
Cô buông tay ra, dọn dẹp mọi thứ trên ghế, anh đã đi vào trong. Lúc bước qua đầu hành lang, anh tiện tay đẩy cánh cửa sổ đang khép chặt ra, rồi đi thẳng vào phòng trực. Ngọn đèn ở đầu hành lang khiến căn phòng sáng trưng như ban ngày, bóng anh tan hòa vào xung quanh không một kẽ hở, trông càng thêm lạnh lùng và xa lạ.
Đồ Nhiễm đợi thang máy, không khí trong phòng hơi hỗn độn, cô đứng về phía cửa sổ, một ngọn gió nhè nhẹ thổi bay tóc cô.
Như thể mới ngày hôm qua, cô đứng ở nơi này, mang tâm lý ăn may, thu hết dũng khí ám chỉ với anh chuyện kết hôn, khi đó cảm giác mà anh đem lại cũng xa lạ như thế này.
Cô nghĩ, nếu như không có chuyện này, có phải anh cũng sẽ dùng thái độ như khi làm việc, ôm một bầu nhiệt huyết, ở bên một người khác hưởng thụ tình yêu.
Cửa thang máy mở ra, Đồ Nhiễm bước vào, đưa tay nhìn đồng hồ, vẫn còn sớm, lại nhớ ra bà ngoại ở nhà nhờ cô đi mua thuốc, bèn quyết định về nhà xem thử.
Bà ngoại tuổi tuy đã cao nhưng vẫn còn rất khỏe mạnh, chỉ có điều huyết áp hơi cao và đau nhức xương khớp, từ trước tới giờ các loại thuốc bà kiên trì uống cũng chỉ là Vitamin C và B6. Đồ Nhiễm chưa bao giờ thấy mấy thứ thuốc đó có tác dụng gì, nhưng bà ngoại lại coi như mạng sống, hộp thuốc nhỏ lúc nào cũng đặt bên gối, cả ngày không rời.
Về đến nhà, cô phát hiện ra mẹ và bà ngoại đều không nói năng gì, chắc hẳn hai người lại cãi nhau vì mấy chuyện cỏn con, giờ thấy cô tới, đều vui mừng muốn giữ cô lại.
Bà Vương Vĩ Lệ kéo cô lại càu nhàu, nói em trai con cả tháng nay không gọi điện về nhà, không biết chui rúc ở nước Mỹ làm cái trò gì. Năm ngoái bảo đã tốt nghiệp rồi, mấy tháng trước lại nói tốt nghiệp xong phải ở lại làm hai năm thì khi về mới tìm được vị trí ngon lành, bây giờ lại chẳng thèm đếm xỉa đến ai, lẽ nào bận đến mức ấy? Bà lại nói, thực ra tìm công việc tầm tầm là được rồi, không hy vọng nó đại phú đại quý, chỉ cần có cái bằng mang về là được.
Nhớ ra MSN của Đồ Loan thời gian gần đây cũng không thấy online, Đồ Nhiễm cũng thấy lo lắng, bèn chạy xuống lầu mua tấm thẻ điện thoại quốc tế rồi cùng với bà Vương Vĩ Lệ gọi sang Mỹ, nhưng không ai nghe máy. Bà ngoại ở trong phòng nghe vậy cũng sốt ruột, không nhịn được ra hỏi han mấy câu, lại bị bà Vương Vĩ Lệ quát um lên, bà cụ lại đưa tay lau nước mắt mãi.
Đồ Nhiễm bỗng cảm thấy những chuyện phiền lòng cứ liên miên không dứt, như thể sống trên đời là phải cả ngày cãi vã, không khỏi nói mẹ mấy câu, rồi lại vào phòng an ủi bà ngoại.
Trông bà cụ nhăn nheo hơn trước, nhưng không gầy đi, quần áo vẫn sạch sẽ, chỉnh tề. Tuy bà Vương Vĩ Lệ nóng tính chê bà già rồi lắm chuyện, nhưng sẽ không để mẹ đẻ của mình phải chịu thiệt thòi trong cuộc sống.
Bà cụ thút thít:
- Mới đầu bà không đồng ý cho nó ra nước ngoài, người ta nói, ở nhà nghìn ngày tốt, ra cửa một giờ khó, giờ thì hay rồi, giống như con diều đứt dây, không biết phải chịu khổ đến mức nào nữa!
Đồ Nhiễm an ủi bà:
- Đồ Loan nó lớn rồi, có tay có chân, từ nhỏ đã thông minh, đâu phải chịu cực khổ, từ xưa tới nay chỉ có nó khiến người khác phải chịu khổ thôi.
Bà cụ chỉ lắc đầu:
- Hễ ra khỏi nhà là không thể theo ý nó được đâu.
Đồ Nhiễm nghĩ, bà ngoại đã sống trên cõi đời này hơn chín chục năm rồi, phải lo lắng biết bao bận, thoạt tiên là con của mình, rồi lại đến con của con mình. Huống hồ bây giờ tuổi cao, chân tay không nhanh nhẹn, chuyện bà có thể làm