XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341982

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1982 lượt.

hà Chu Tiểu Toàn, cả hai vừa xào rau vừa trò chuyện.
Chu Tiểu Toàn cười khanh khách:
- Ái chà, đồng chí Tiểu Lục giỏi giang quá, nếu đứa bé lần trước giữ được, vậy chẳng phải là ba năm hai đứa sao?
Đồ Nhiễm ảo não:
- Mình đang nói chuyện nghiêm chỉnh với cậu, cậu vẫn còn tâm trạng cười cợt, còn chưa biết có đúng hay không nữa mà? Cho dù có mình cũng không muốn lắm, dù sao với mình mà nói luôn là không tốt.
Chu Tiểu Toàn tò mò:
- Có rồi sao lại không muốn?
Đồ Nhiễm chau mày tước vỏ đậu, móng tay cô cắt tỉa gọn gàng, sạch sẽ, tước đi tước lại khiến kẽ móng tay hơi đau, một lúc sau cô mới nói:
- Gấp gáp quá, tại mình hết, người ta mới nói mấy câu đã lừa được mình, thực ra hai đứa mình còn chưa đến mức ấy.
Chu Tiểu Toàn cười nhạo cô:
- Điêu, chẳng phải ban đầu cũng vì đứa con mới kết hôn còn gì, bây giờ có con chẳng phải tốt sao.
Câu nói này khiến lòng cô nghẹn lại, tựa như có một lưỡi dao cùn đang từ từ miết trong ký ức, ma sát từng chút một, từng giây phút nhắc nhở cô, chính ở nơi đó, có một vết ố, có một lỗ thủng, khiến người ta cực kỳ không thoải mái.
Cô lặng lẽ thở dài, không trả lời, chỉ uể oải lườm Chu Tiểu Toàn một cái.
Một lúc sau, bên ngoài có tiếng người đang chầm chậm lên lầu, bước chân nặng nề, đi vài bước lại nghỉ một bước, cùng với tiếng trẻ con bi bô tập nói. Sau đó là tiếng chìa khóa tra vào ổ, giọng nói mệt mỏi của Tô Mạt vang lên:
- Con yêu ơi, mình về nhà rồi, con tự chơi một lát, mẹ đi nấu món ngon cho con, hôm nay là sinh nhật bố, chắc sẽ về sớm thôi… Con có vui không nào.
Giọng nói bé dần, cánh cửa nhà đối diện đã khép lại.
Chu Tiểu Toàn ớ ra:
- Mình tưởng hai vợ chồng nhà này về từ sớm rồi chứ nhỉ, vừa rồi còn nghe thấy có người nói chuyện ở phía bên kia ấy mà.
Đồ Nhiễm lại không để ý, chỉ nói:
- Tô Mạt thật chẳng dễ dàng gì, cái tay Đồng Thụy An này cũng bận rộn quá, để một người phụ nữ vừa đi làm vừa trông con, về đến nhà lại còn phải lo cơm nước.
Chu Tiểu Toàn cười:
- Không bận bằng chồng cậu đâu, Đồng Thụy An cũng thường về nhà giúp vợ đấy, nhưng tiền thì chồng cậu vẫn kiếm được nhiều hơn. Mình thấy cậu sau này là được hưởng phúc đấy, người mình giới thiệu cho cậu cũng khá đấy chứ nhỉ. – Nghĩ một lúc, cô nàng lại nói với vẻ rất nghiêm túc. – Thực ra mình cảm thấy tướng mạo của cậu khá hơn cô ấy, trên mặt cậu có nét gian tà, trừ phi cậu cam tâm tình nguyện, nếu không đàn ông không chỉ huy được cậu, còn Tô Mạt á, nhìn đã biết là tuýp dịu dàng, yếu ớt, thông tình đạt lý rồi.
Đồ Nhiễm nói:
- Chẳng thà cậu cứ nói toẹt ra mình là đứa chanh chua cho rồi.
Hai cô gái huyên thuyên một hồi, lại sang tìm Tô Mạt nói chuyện, bất giác trời đã tối, Đồ Nhiễm càng không muốn di chuyển, bèn ngủ ở nhà Chu Tiểu Toàn một đêm.
Trời vừa tang tảng sáng cô đã tỉnh, không ngủ thêm được nữa, trằn trọc trở mình trên giường, cuối cùng cầm que thử thai đi vào nhà vệ sinh.
Chu Tiểu Toàn cũng đã dậy, đứng ngoài gõ cửa:
- Nhìn được chưa? Có cần mình xem kết quả hộ cho không?
Đồ Nhiễm bịt mắt bước ra:
- Mình vẫn chưa xem, cậu xem giúp mình đi.
Nói rồi cô để Chu Tiểu Toàn đi vào trong, còn mình đi đằng sau.
Chu Tiểu Toàn ngó nghiêng một lúc rồi nói luôn:
- Yên tâm, chẳng có gì cả, chắc lần trước cậu dùng phải hàng kém chất lượng rồi.
Đồ Nhiễm kêu “A” lên một tiếng, ngoảnh lại:
- Rốt cuộc là mấy vạch?
- Một vạch. Âm tính.
Đồ Nhiễm ngây ra nhìn Chu Tiểu Toàn, khóe miệng nhếch lên, muốn cười mà không cười nổi, sau đó ôm đầu từ từ khụy xuống, ngồi phệt xuống đất không đứng dậy, một lúc sau mới nói:
- Xem ra đúng là mình không đẻ con được rồi. – Cô lau mắt, bàn tay đầy nước. – Hôm qua mình còn nghĩ có khi là con gái…. Cả đời này mình không có con rồi.
Chu Tiểu Toàn chạy tới chỉ thẳng vào trán cô:
- Chẳng phải đã nói là không cần hay sao, không có thì lại khóc cái nỗi gì. – Nói rồi vứt xoạch cái que thử xuống trước mặt cô. – Tự nhìn đi!
Đồ Nhiễm liếc nhìn, sau đó lại nhìn thêm một cái, trên que thử rành rành hai vạch, đầu óc cô trống rỗng:
- Cậu lừa mình làm gì… – Bất giác cô lại khóc nấc lên. – Liệu có khi nào sẽ quen dạ sảy thai không…
Chu Tiểu Toàn hết sức ngao ngán:
- Chẳng phải vẫn đang ổn hay sao, chưa gì đã khóc.
Đồ Nhiễm dần dần nín khóc, lấy mu bàn tay lau nước mắt, chỉ ra ngoài trời:
- Hồi trước thầy bói bảo số mình không có con, mình không thèm tin đâu, nhất định sẽ sinh đứa bé này ra một cách bình an. – Cô lại cầm que thử lên, mừng rỡ. – Xem này, mình sắp có con rồi…
Chu Tiểu Toàn mắng cô:
- Đồ dở hơi
Đồ Nhiễm bắt đầu nghĩ phải nói chuyện này với Lục Trình Vũ như thế nào.
Nếu đã xác định, càng nói sớm càng dễ làm việc, để anh liên hệ với đồng nghiệp khoa Phụ sản, sắp xếp một chuyên gia có tiếng khám cho cô, luôn theo dõi sự phát triển của thai nhi, tránh phải chịu đựng cơn thịnh nộ của những người xa lạ. Bây giờ đi đến đâu cũng phải tận dụng triệt để các mối quan hệ.
Đồ Nhiễm giống như vừa ký xong một hợp đồng lớn, dạt dào nhiệt huyết, đi làm về liền ra chợ mua rau,