Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342003

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2003 lượt.

ài, cổ áo hơi mở, tay xắn quá khuỷu, hoàn toàn không giống dáng vẻ nghiêm túc khi đang làm việc. Lúc này, một tay anh đang kẹp điếu thuốc, dựa trên lưng ghế nói chuyện với người ta, chiếc bàn trước mặt đặt mấy chai bia và một đĩa sủi cảo chiên.
Khi anh vừa bước vào, cô đã nhìn thấy, tay anh bê đĩa sủi cảo, có lẽ mua ở hàng bên cạnh, bị rán cháy, trông cứng ngắc. Đến giờ anh vẫn chẳng ăn được mấy miếng, nhưng lại uống khá nhiều bia.
Mấy người xung quanh, có người cô thấy quen, có lẽ là đồng nghiệp vừa mới tan ca hoặc đang nghỉ giữa giờ, trông tuổi tác đều là những chàng độc thân không có chỗ ăn cơm, giờ tụ tập ở đây, vừa ăn vừa tán gẫu.
Anh cầm chai bia lên uống, thản nhiên liếc mắt qua bên này, anh cũng đã nhìn thấy cô.
Cô hơi quay đầu đi, đặt cái ly thủy tinh lên miếng lót ly bằng giấy. Lý Đồ đã thanh toán tiền, cô đứng dậy, cầm túi xách, bước ra ngoài.
Gần đó, Lý Đồ bỗng đánh hơi được điều gì, dường như đã lâu lắm rồi cậu ta không nhìn thấy người phụ nữ nào có ánh mắt chăm chú như vậy. Cô nhìn người đàn ông kia, đôi mắt long lanh như lấp loáng nước, khuôn mặt nghiêng nghiêng dưới ánh đèn toát ra nét dịu dàng mong manh, không giống với thường ngày.
Lý Đồ nhủ thầm, nếu có một người con gái chăm chú nhìn mình như vậy, mặc kệ xấu đẹp, cứ tiến lên hôn một cái rồi tính, ít nhất trong khoảnh khắc này, cô ấy đã khiến người ta ngây ngất.
Không lâu sau, Lý Đồ trông thấy người đàn ông đó đặt chai bia xuống, rồi cũng bước ra ngoài.
Đồ Nhiễm đi lên cầu vượt dành cho người đi bộ, sang phía đối diện bắt xe, Lục Trình Vũ đã rảo bước đến phía sau cô, cô đi nhanh thế nào, anh đi nhanh chừng đó, cô dừng lại, anh cũng dừng, sau đó nghiêng đầu nhìn cô, cất giọng cười trầm trầm:
- Càng gọi em càng đi nhanh.
Anh ngậm đầu lọc thuốc, giọng hơi khàn, đưa tay rút nửa điếu thuốc còn lại trong miệng ra định vứt đi, nhưng nhìn quanh không thấy thùng rác, bèn vo viên trong tay, rồi lại cười:
- Nói đi, rốt cuộc có ý kiến gì với anh?
Anh cứ vậy, tùy tiện hỏi một câu vu vơ, đầu óc cô lại thoáng mơ hồ, hơi mệt mỏi. Cô quay mặt đi nhìn dòng xe đen sì loang loáng ánh đèn dưới chân cầu, đáp:
- Không có ý kiến gì.
Mỗi lần có một chiếc xe phóng qua, trên cầu lại hơi rung lên, bánh xe cọ sát trên đường, âm thanh chói lói không ngừng xuyên thẳng vào tai, cô nghe thấy anh lại nói một câu gì đó, không rõ. Anh cầm tay kéo cô sang một bên, trời vẫn nóng, lòng bàn tay anh còn nóng hơn không khí xung quanh, ngón tay của anh khẽ cọ vào cánh tay cô, ram ráp.
Họ bước đến cạnh tấm biển quảng cáo cỡ lớn buộc trên thành cầu, như thế yên tĩnh hơn nhiều. Anh buông tay ra, đầu ngón tay vô tình trượt qua phần ngực cô, cô cực kỳ mất tự nhiên, lùi lại một bước.
Anh nhận ra, nhưng không để tâm, thoải mái tựa vào lan can, một lần nữa lên tiếng:
- Dạo này công việc có bận không?
Cô gật đầu:
- Hơi bận.
Anh lại hỏi:
- Bà ngoại vẫn khỏe chứ?
Cô vẫn gật đầu.
Anh nói:
- Mấy hôm nữa có thời gian anh sẽ tới thăm bà. – Thấy cô không lên tiếng, anh nói tiếp. – Gần đây nhiều việc, khó tránh khỏi sơ suất, mọi người đều bận, thông cảm cho nhau một chút.
Cô thầm nghĩ: Em vẫn luôn thông cảm cho anh, chỉ không biết anh bận cái gì. Cô không trả lời, đưa tay gạt mấy sợi tóc xòa vào mắt.
Trời đêm nổi gió, cơn gió oi nóng, mùi bụi đất và mùi xăng xe bốc lên. Có người vội vã đi qua, cũng có người thong dong tản bộ, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn bọn họ.
Bên kia cầu cũng có một đôi nam nữ đứng nói chuyện sau tấm biển quảng cáo, giọng rất to, cợt nhả không kiêng kỵ, người con gái nói liên tiếp mấy câu bao nhiêu tiền, bao nhiêu lâu, trình tự thế nào, người đàn ông chê đắt, mặc cả lên xuống.
Cô cảm thấy không thoải mái, bụng bảo dạ nếu anh muốn nói chuyện, tuy không cần tìm một chỗ lãng mạn, nhưng ít ra cũng nên là một nơi trò chuyện đàng hoàng. Cô đã định đề xuất, nhưng lại thấy anh đưa tay lên nhìn đồng hồ, bèn nén lại, rồi nghe thấy anh nói:
- Công việc rất bận, bình thường nên thả lỏng một chút, nếu không sẽ rất mệt mỏi.
Lúc này cô trả lời:
- Quả thật em có hơi mệt mỏi.
Anh nói:
- Hạ thấp yêu cầu xuống, sẽ không thấy mệt nữa.
Cô cảm thấy lời này ý tại ngôn ngoại, bất giác cười cười:
- Yêu cầu của em vốn dĩ cũng chẳng cao, nhưng cũng không thể hạ thấp xuống so với trước đây.
Anh lập tức hỏi:
- Em đang nói về phương diện nào?
Cô chán chường:
- Mọi phương diện. – Thấy anh vẫn nhìn mình, cô bèn nói qua quýt. – Người ta kết hôn, em cũng kết hôn, tại sao em cứ thấy mình giống như bảo mẫu được trả công ấy, còn phải phục dịch một đại thiếu gia. Hai, ba ngày anh không về nhà, hễ về là em phải tất bật. Còn nữa, anh suốt ngày ra vẻ đàng hoàng, chính trực, không ăn phần trăm, không nhận phong bì, đồng nghiệp của anh có phải đều không ưa gì anh, anh bảo bọn họ phải làm ăn thế nào? Nghề của anh nếu không có “lậu” thì căn bản không sống nổi, anh bảo chút tiền còm của anh mua cái xe là hết, anh không định đổi nhà sao, bây giờ chẳng phải ngay cả một cái nhà xí cũng không mua nổi sao? Dù sa