Vương Gia, Nhà Của Em Chính Là Phủ Của Anh
Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341671
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1671 lượt.
trong người sôi trào, trong đại não lóe lên những hình ảnh kiều diễm hòa lẫn với thứ cảm giác hồn siêu phách tán mà đám bạn học vẫn hay khoa trương.
Đầu óc anh càng lúc càng hỗn loạn, dường như vừa rơi vào một thế giới thần bí, u mê trong thế giới ấy, chưa bao giờ anh lại thấy khát khao mãnh liệt đến vậy.
Chợt một tiếng nỉ non của cô khẽ vang lên, nó như có sức mạnh đột ngột kéo Trần Tử Hàn về thực tại. Anh mở to hai mắt, sững sờ nhìn cảnh tượng ngay trước mắt. Anh nuốt khan, gỡ tay cô ra khỏi cổ mình rồi đứng dậy. Anh nhớ cô từng nói “không muốn”. Thần trí của cô lúc này không được tỉnh táo hoàn toàn, anh tuyệt đối không muốn làm chuyện đó trong khi cô đã mất hết ý thức. Anh thầm khinh bỉ chính mình.
Trần Tử Hàn mang theo cơ thể nóng như lửa lao vào phòng tắm, xả nước lạnh lên người. Đêm nay là cơn mê hoặc lớn nhất mà nửa đời người anh chưa từng trải qua. Nhắm mắt lại, anh dường như có thể tưởng tượng ra nửa thân thể quấn khăn bông của cô.Ý nghĩ ấy lởn vởn trong đầu khiến anh lại bị một trận kích động dị thường, lòng tự mắng chửi mình bỉ ổi.
Tắm nước lạnh một lúc khiến anh tỉnh táo hơn nhiều. Ra khỏi phòng tắm, anh mở điều hòa rồi đi tới bên cạnh Vương Y Bối. Anh dùng khăn lau mồ hôi và bọt nước trên người cô, đắp lại chăn cho cô, sau đó tự mình ra sofa nằm, chuẩn bị vượt qua đêm khó ngủ này.
Mua dây buộc mình
“Nếu anh ấy đã yêu tôi thì nhất định sẽ yêu tất cả mọi thứ thuộc về tôi, kể cả khuyết điểm!”
Tôi nói câu này trong sự hãnh diện và thỏa mãn, chẳng qua là vì khi ấy, tôi còn đang hoàn toàn dựa vào sự yêu thương và nuông chiều của “anh”. Tôi hoàn toàn không biết, đến một ngày nào đó anh thấy mệt, thì tất cả những thứ ấy đều trở thành xiềng xích làm nặng đôi vai anh. Ngây thơ rằng hiểu rõ bản thân, cuối cùng sẽ phải trả giá vì cái ngây thơ ấy. Đem tình yêu ra cân đo đong đếm cuối cùng chỉ khiến cho tình yêu ấy mất thăng bằng.
Bước vào năm thứ tư, sinh viên cuống cuồng lo luận văn tốt nghiệp, lo tìm công việc[1'> .Năm thứ ba coi như là thời kỳ an nhàn cuối cùng, cũng là đường ranh giới lớn trong cuộc đời. Có người dự định thi nghiên cứu sinh, lại có người muốn đi làm ngay, tất cả đều phải đưa ra những quyết định cho tương lai của mình.
[1'> Một số trường đại học ở Trung Quốc, sinh viên mới bắt đầu năm thứ tư đã phải đi tìm công việc và có thể làm việc từ lúc chưa tốt nghiệp.
“Chẳng hạn như làm việc, hoặc du lịch.”
Vương Y Bối suy nghĩ nghiêm túc rồi nói: “Du lịch thì được, còn làm việc thì miễn đi. Ở nơi khác cuộc sống cũng khác, mà khả năng thích ứng của em kém lắm, trước giờ chưa từng có ý nghĩ một ngày nào đó rời khỏi Yên Xuyên. Em chưa bao giờ đi đâu phải ngồi tàu hỏa, ngồi máy bay, lần đi xa nhất là hôm tới trường tìm anh, hôm ấy vừa xuống xe em bị nôn. Anh nghĩ mà xem, nếu như tới nơi khác sinh sống, mỗi lần về quê đều rất lâu, tết nhất còn phải về nhà ăn tết, thấy nhiều người chen chúc tàu xe như thế đã chẳng muốn đi rồi”.
Cô nói liên miên đủ thứ, Trần Tử Hàn chỉ biết chăm chú lắng nghe. Cuối cùng, bao nhiêu thứ còn lấn cấn trong lòng anh tiêu tán, anh đưa ra quyết định dứt khoát cho tương lai của mình: “Ừ, em nói rất đúng. Mấy hôm nữa anh sẽ về nhà”.
Vương Y Bối nghe anh nói vậy, không khỏi hét lên một tiếng sung sướng.
Trần Tử Hàn vội bảo cô không nên quá phấn khích, khuyên cô đi ngủ sớm để sáng hôm sau còn đi học.
Trường của Trần Tử Hàn bắt đầu kỳ nghỉ khá sớm, sau ba tuần thực tập thì mọi người đều phải tự lo cho bản thân. Thời gian trôi rất nhanh, kỳ thực tập kết thúc, Trần Tử Hàn cũng cho bạn bè biết quyết định của mình, anh không ở lại thành phố A để học tiếp mà quay về Yên Xuyên lập nghiệp. Anh là một người không dễ dàng đưa ra quyết định nhưng một khi đã quyết định thì sẽ không chần chừ.
Một ngày trước khi rời khỏi trường, Trần Tử Hàn và bạn bè liên hoan một bữa, sau đó mới mỗi người mỗi ngả. Tương lai, cơ hội được ở cùng nhau chắc chắn rất ít, cũng không thể bất cứ lúc nào muốn cũng được tụ tập bốn người như vậy.
Đàn ông ăn uống đương nhiên không thể thiếu rượu, Trần Tử Hàn cũng uống khá nhiều. Họ cùng nhau ôn lại những kỷ niệm đã trải qua trong thời gian tập quân sự, những chuyện thú vị trên lớp học. Ai cũng ôm tâm trạng não nề, lời nào nói ra cũng khiến người khác lúng túng gượng gạo.
Mọi người vừa uống rượu vừa trêu đùa nhau. Dương Nghị cạn hết một ly, mượn rượu mà nói: “Có chuyện này vẫn luôn muốn hỏi ông, bây giờ rốt cuộc cũng có cơ hội rồi. Ông biết rõ tình ý của Liên Chân Chân, sao lại nhẫn tâm với cô ấy như thế?”.
Những người còn lại đồng loạt phóng ánh mắt về phía Dương Nghị, trong lòng họ có lẽ cũng lờ mờ đoán ra được Dương Nghị dành tình cảm cho Liên Chân Chân, chỉ không ngờ anh ta lại nhằm đúng lúc này mà hỏi. Trong trường có rất nhiều nam sinh từng nói, chỉ cần có thể lọt vào mắt xanh của Liên Chân Chân, họ sẵn sàng từ bỏ bạn gái hiện tại, thật sự không hiểu trong đầu Trần Tử Hàn nghĩ gì.
Trần Tử Hàn uống hết một ly rượu, đột nhiên nhớ tới một