Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341419
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1419 lượt.
i."
"Được, cảm ơn cô."
"Tôi... cúp máy đây." Thẩm Doanh ngập ngừng muốn nói điều gì đó.
Tô Lạc không giấu giếm: "Tiêu Kiến Thành đã quay lại ngôi biệt thự đó rồi."
"Ừ... Anh ấy suốt ngày chạy đi chạy lại, chẳng chịu nghỉ ngơi gì cả." Thẩm Doanh thoáng yên tâm, bắt đầu giọng điệu trách móc như một người vợ.
Tô Lạc trả lời lấy lệ: "Vậy sao?"
"Đúng vậy, nửa đêm làm phiền cô, thật ngại quá, chào cô!"
Tô Lạc vừa cúp điện thoại, Tô Kiệt liền sán đến. "Tiêu Kiến Thành? Biệt thự? Chị, chị làm vợ bé của người đàn ông đó à?"
"Đúng vậy, đợi anh ta chết, chị cũng được chia tài sản." Tô Lạc ném điện thoại xuống giường, lại đi vào nhà vệ sinh.
Ngày thứ Hai, Tô Lạc bận rộn cả buổi, cuối cùng cũng nộp phương án xây dựng trường học cho Thư ký Dụ.
Thư ký Dụ xem qua, không bày tỏ ý kiến mà chỉ nói: "Cô cứ nộp cho bên đó đi."
Biết thế nào ông ta cũng nói vậy, Tô Lạc liền truy vấn: "Chú cứ xem kĩ đi đã, cháu không phải chuyên làm công trình nên không hiểu lắm."
"Ôi giời, chỉ cần Tiêu Tổng không phàn nàn, tôi cũng không có ý kiến."
"Sợ anh ta có ý kiến nên cháu mới muốn chú duyệt trước."
"Nếu cậu ta có ý kiến, tôi xem cũng vô dụng."
Tô Lạc cầm bản báo cáo quay về phòng làm việc, trong lòng rất bực bội.
Tiểu Tần đến, hỏi cô: "Tay thiếu gia lắm tiền nhiều của kia đã đồng ý chưa?"
"Lãnh đạo tỉnh lên tiếng, anh ta cũng chỉ có cách đồng ý. Anh ta nói kiểu gì cũng phải thu hồi lại đồ vật nhưng nhận lời quyên tiền, bây giờ bảo chúng ta nộp đề án sang bên đó." Tô Lạc ngồi xuống chiếc sofa cũ kĩ trong văn phòng, vì đã dùng lâu năm nên mặt ghế đã có chỗ lõm xuống, nhưng cô vẫn thích ngồi ở chỗ đó, cảm giác rất dễ chịu.
"Thế thì được rồi, chúng ta cần tiền cơ mà, đống vật phẩm thì có tác dụng gì."
"Quan trọng là loại người này chẳng đáng tin cậy. Ai mà biết được khi chúng ta giao đề án, anh ta có cố tình gây khó dễ hay không?"
"Cô nói cũng phải." Tiểu Tần đặt mông xuống bàn. "Hình như cậu ta hơi biến thái hay sao ấy."
"Không phải hơi mà là quá biến thái. Người có tiền ít nhiều đều biến thái."
Tô Lạc chắp tay trước ngực. "Bây giờ, em chỉ có một nguyện vọng..."
"Nguyện vọng gì cơ? Dương Nhuệ cầu hôn cô à?"
Tô Lạc liền đỏ mặt. "Chị này..."
"Là gì vậy?" Tiểu Tần rất thích chòng ghẹo mấy cô gái đang yêu, nở nụ cười đắc ý.
"Em chỉ hy vọng ông Đường mau chóng khỏi bệnh, đá Tiêu Kiến Thành sang một bên." Tô Lạc vừa nói vừa đá chân vào không trung.
Tiểu Tần chợt nghĩ tới một vấn đề. "Bỗng dưng tôi có cảm giác, không biết chừng cậu Tiêu Tổng đó có ý với cô ấy chứ."
Tô Lạc bĩu môi, không thèm phản bác.
Tiểu Tần hăng hái phân tích: "Thật đấy, chẳng phải trên ti vi cũng diễn như vậy sao? Công tử nhà giàu thường thích hình mẫu Lọ Lem như cô: diện mạo khá ổn, tính tình hung hãn, căm ghét người có tiền. Sau đó, anh ta sẽ tìm lý do gặp gỡ, giày vò cô, cãi nhau với cô, không biết chừng sẽ có hợp đồng hôn nhân gì đó. Cuối cùng, hai người sẽ đến với nhau."
Tô Lạc nghe không lọt tai, liền mở miệng: "Được rồi, chúng ta đang ở Trung Quốc đấy!"
"Cũng vậy cả thôi. Tôi nói cho cô biết, người có tiền không khó chinh phục, chỉ cần cô nắm chắc mấy nguyên tắc sau: không nể tình, chẳng giữ thể diện, mũi hếch cao, khi cần thiết có thể động thủ với anh ta. Đặc biệt là..." Nói đến đây, Tiểu Tần đột nhiên dừng lại, cố ý gây tò mò.
Tô Lạc cười, không tiếp lời, chờ chị nói tiếp.
Tiểu Tần đành tiếp tục nói: "Nghe lời chị đi, đặc biệt là cô đừng để lộ mình là người yêu đồng tiền, cho dù một trăm triệu đặt ngay trước mặt, cô cũng chỉ nở nụ cười nhàn nhạt thản nhiên quay người bỏ đi. Chỉ như vậy, cô mới có thể chinh phục trái tim cậu ta."
Vừa nghe vừa tưởng tượng ra hình ảnh đó, Tô Lạc liền phì cười.
"Đừng cười nữa! Chị nói thật đấy, cô phải nhẫn nhịn, nghiến vỡ răng cũng không được tham lam mấy thứ cỏn con. Cô bỏ qua thứ tầm thường mới giành được cái lớn hơn."
"Em không làm được đâu, một khi nhìn thấy tiền, chắc hai chân em sẽ mềm nhũn, để mặc anh ta muốn làm gì thì làm." Tô Lạc cười cười.
"Loại người chưa từng gặp tình huống hoành tráng như cô, đúng là khó có thể nhẫn nhịn." Tiểu Tần lộ vẻ thất vọng.
"Nếu rơi vào hoàn cảnh đó, chị sẽ làm gì?"
"Tôi á? Tôi sẽ hỏi anh ta, một lần bao nhiêu tiền?" Tiểu Tần làm động tác cởi áo.
Hai chị em cùng cười. Tiểu Tần đột nhiên im bặt, lập tức đứng dậy. Tô Lạc dõi theo ánh mắt chị, liền quay đầu về phía sau. Thấy Thư ký Dụ đứng ở cửa, cô cũng giật mình, liền từ sofa đứng lên.
"Hai cô tán gẫu trong giờ làm việc, chẳng có kỷ luật gì cả. Nếu ở cơ quan lớn, hai cô chắc đã bị trừ điểm thi đua rồi." Thư ký Dụ thích dùng cụm từ "cơ quan lớn" để hù dọa cấp dưới. Từ miệng ông ta, "cơ quan lớn" chính là một xã hội phong kiến.
Tô Lạc và Tiểu Tần đứng nghiêm nhưng trong lòng chẳng để tâm đến lời nói của ông ta.
"Tô Lạc, cô mau theo tôi tới bệnh viện, ông Đường qua đời rồi." Thư ký Dụ tiếp tục lên tiếng.
"Hả? Chết rồi á?" Tô Lạc mở to mắt.
"Cô ăn nói kiểu gì vậy?" Thư ký Dụ nghiêm giọng.
Tiểu Tần cố nhịn cười, lặng lẽ c