Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341402
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1402 lượt.
ó tiền ăn cơm."
"Vì vậy tôi mới nói đây là chuyện của nhà nước."
"Anh không nộp cho nhà nước, trực tiếp chi cho bọn trẻ chẳng phải càng tốt hơn sao?"
Tiêu Kiến Thành đột nhiên phì cười. "Tô Lạc, cô cũng giỏi lắm. Người thân của tôi vừa qua đời, cô không những không an ủi mà còn cãi nhau với tôi."
"Nhìn bộ dạng của anh có thấy đau buồn gì đâu."
"Tôi miễn cưỡng nở nụ cười mà thôi."
"Anh miễn cưỡng cười với tôi làm gì? Bên ngoài còn rất nhiều người đang chờ anh kia kìa."
"Bọn họ không cần tôi cười mà chỉ cần tôi khóc, nhưng tôi không khóc nổi."
Tiêu Kiến Thành nhún vai.
Tô Lạc cảm thấy khó hiểu. "Tại sao cứ nhất định phải khóc? Không khóc cũng được mà, anh chỉ cần bày ra vẻ bi thương là được."
"Như thế nào mới gọi là bi thương?" Tiêu Kiến Thành cất giọng hứng thú.
"Thì là... là..." Tô Lạc cố gắng ngẫm nghĩ. Anh nên chau mày, thần sắc tỏ ra nghiêm nghị, mặt chảy dài, ánh mắt đờ đẫn, không nhìn bất cứ ai. Ngoài ra, anh nên giữ im lặng người khác nói gì, anh cũng chỉ gật đầu. "Người khác muốn bắt tay, anh sẽ đáp lễ..." Tô Lạc vừa hồi tưởng lại vẻ mặt của những người có tang mà cô từng gặp vừa biểu diễn cho đối phương xem.
Khi cô cụp mi, làm động tác giơ tay, cổ tay đột nhiên bị nắm chặt, sau đó, môi cô bị phủ kín. Vào giây phút đó, ngay cả đôi mắt của cô cũng bị gương mặt người đàn ông đè đến mức chỉ còn cách nhắm nghiền.
Trong bóng tối mờ, hơi thở của người đàn ông bủa vây cô. Cô còn chưa kịp phản ứng thì đầu lưỡi mềm mại của anh ta đã xâm nhập, khiến cô không còn đường thoát.
Trong khoảnh khắc, Tô Lạc cảm thấy như sắp chết đến nơi. Giống như người không biết bơi bất thình lình bị đẩy xuống nước, khiến bản thân trở nên tuyệt vọng trong giây lát.
Cô chưa từng bị ai xúc phạm. Làm công việc này tuy thỉnh thoảng cũng có đàn ông quấy nhiễu nhưng chỉ là chạm vào người hay vòng tay ôm, bị cô trừng mắt thì lập tức dừng lại ngay. Cô không thể ngờ, dù đang có tang nhưng người đàn ông này lại lợi dụng sự đồng cảm ngu ngốc của cô để xúc phạm cô một cách trắng trợn. Thật ra, anh ta đã từng đề cập đến "sự xúc phạm" này nhiều lần nhưng cô chưa hề coi là thật, vẫn tiếp xúc với anh ta. Chính vì vậy hành vi hiện giờ giống như sự chế nhạo của anh ta, chế nhạo cô quá ấu trĩ và ngây thơ.
"Vậy anh muốn thế nào?"
"Ngay từ lần đầu gặp cô, tôi đã muốn ở cùng cô. Cô có điều kiện gì, mau ra giá đi!"
"Tôi không có hứng thú với anh."
"Một tháng năm mươi ngàn có đủ không? Nhà và xe đều có sẵn."
"Không đời nào! Anh mau buông tôi ra đi, bằng không..."
"Bằng không thì thế nào?"
Tô Lạc ngẫm nghĩ vài giây xem người đàn ông này sợ hãi điều gì nhất.
"Bằng không, tôi sẽ nói cho Thẩm Doanh biết."
Tiêu Kiến Thành thản nhiên như không. "Cứ nói đi, cô ấy còn lâu mới tin cô."
"Tôi sẽ nói với tất cả mọi người, để thiên hạ biết bộ mặt thật của anh."
Tiêu Kiến Thành bật cười thành tiếng. "Tất cả mọi người đều biết bộ mặt thật của tôi, không cần cô tiết lộ."
Tô Lạc lại vùng vẫy, cho đến khi chẳng còn sức lực.
Tiêu Kiến Thành cúi đầu nhìn cô, đột nhiên thu lại nụ cười. "Tôi xin lỗi, do tâm trạng của tôi rất tệ nên vừa rồi đầu óc không tỉnh táo. Nếu cô không tính toán với tôi, tôi sẽ buông cô ra."
"Được, tôi sẽ không tính toán với anh." Tô Lạc nhận lời ngay.
Tiêu Kiến Thành quan sát đôi mắt cô, nhếch miệng: "Cô không biết nói dối, đây là khuyết điểm chí mạng của cô."
"Vậy anh bảo tôi phải làm sao?"
"Cô đừng nổi nóng, cũng đừng đuổi theo đánh tôi. Tôi thì chẳng sao cả, bởi thanh danh của tôi cũng đã "thối" lắm rồi, nhưng cô còn là gái chưa chồng..."
"Được!" Tô Lạc vừa nhận lời vừa thầm nghĩ xem lát nữa nên xử lý anh ta thế nào.
"Thật ra cô vẫn muốn đánh tôi đúng không?" Tiêu Kiến Thành như thể nhìn thấu nội tâm Tô Lạc. "Nói thật với cô, tôi bị mắc bệnh thần kinh, lúc phát tác sẽ mất kiểm soát như vừa rồi. Về mặt pháp luật, tôi sẽ không phải chịu trách nhiệm. Cô mà đụng đến tôi, tôi dám hôn cô trước mặt tất cả mọi người, cô có tin không?"
"Tôi không đánh anh, thật đấy. Tôi thề!"
"Được, chỉ cần cô không so đo, tôi nhất định sẽ quyên tiền xây dựng trường học của các cô. Không phải, tôi sẽ đích thân đi xây."
"Anh phải giữ lời đấy nhé!"
"Được thôi, tôi rút đây, cô cũng nhớ giữ lời." Nói xong, Tiêu Kiến Thành dịch người về phía cửa xe. Một tay anh ta vẫn túm cổ tay Tô Lạc, bàn tay còn lại mở cửa.
Tô Lạc vẫn ngồi yên một chỗ, nhưng khi Tiêu Kiến Thành vừa buông tay, định nhảy xuống xe, cô liền giơ chân, đạp trúng đầu gối bên phải của anh ta.
Tiêu Kiến Thành kêu một tiếng, lùi lại mấy bước. "Cái cô này, chẳng giữ lời gì cả."
Tô Lạc nhanh chóng xuống xe, lao đến trước mặt anh ta, đồng thời vung nắm đấm. Tiêu Kiến Thành phản ứng nhanh, nhảy sang một bên. "Được rồi, chẳng phải chúng ta đã hứa rồi hay sao?"
"Anh hạ lưu, vô liêm sỉ như vậy, tôi có gì đáng nói với anh chứ?" Tô Lạc lại giơ tay bên kia, chuẩn bị cho đối phương một cái tát.
Tiêu Kiến Thành lùi lại hai bước, cất cao gi