Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341374
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1374 lượt.
hanh chóng biến khỏi nơi này.
Tiêu Kiến Thành vừa quay người, một cô gái hét lớn: "Ông chủ, ván này chúng tôi ra mặt súc sắc như nhau, đến lượt anh uống rồi."
"Người đẹp, cô không lừa tôi đấy chứ?" Tiêu Kiến Thành nhếch miệng.
"Tất nhiên không rồi."
"Vậy thì tốt, mang rượu lại đây, rót hai ly cho tôi."
Cô gái lập tức làm theo. Tiêu Kiến Thành cầm hai ly rượu, tiến lên hai bước.
Dường như sực nhớ ra điều gì, anh ta dừng lại, sau đó, đột nhiên đi đến bên cửa ra vào, đưa một ly cho Tô Lạc.
Tô Lạc tròn mắt kinh ngạc, hóa ra anh ta biết cô đang ở đây Tiêu Kiến Thành nói với Tô Lạc: "Nào, cạn ly vì số phận bi thảm của chúng ta!"
"Gì cơ?" Tô Lạc không hiểu.
"Sô phận bi thảm của chúng ta." Tiêu Kiến Thành lặp lại một lần.
"Tôi và anh ư? Anh nói vớ vẩn gì thế"
"Tại sao không tin lời tôi? Nếu tôi nói đúng, em sẽ uống cạn ly này nhé!"
"Hãy cho tôi biết, rốt cuộc là thế nào?"
Ánh đèn từ đằng sau Tiêu Kiến Thành hắt vào gương mặt vừa ngây thơ vừa bướng bỉnh của Tô Lạc, nhưng lúc này, gương mặt đó đầy vẻ bi thương và thất vọng.
Tiêu Kiến Thành giơ cao ly rượu. "Tôi và em có một điểm chung... Người chúng ta yêu đều không yêu chúng ta. Chúng ta hãy uống vì điều đó."
Tô Lạc trầm lặng trong giây lát, sau đó nhận ly rượu, uống một hơi cạn sạch.
Rượu mạnh như đốt cháy cổ họng, thực quản, đi thẳng vào dạ dày nhưng Tô Lạc lại có cảm giác rất tuyệt. Cô giơ cái ly không nói với Tiêu Kiến Thành: "Bảo bọn họ đi đi, tôi sẽ uống với anh."
"Thật sao?" Tiêu Kiến Thành nhướng mày.
Tô Lạc đi đến sofa rồi ngồi xuống, đặt ly không lên bàn.
Tiêu Kiến Thành phấn khởi, phất tay với mấy cô gái. "Các cô giải tán trước đi!"
Tiểu Phân chắc lo cho em gái ở nhà nên lập tức rời đi. Mấy cô khác còn lần chần, rút điện thoại định xin số của Tiêu Kiến Thành. Bị anh ta lừ mắt, họ mới ngượng ngùng rời khỏi phòng.
"Luật chơi thế nào?" Tô Lạc hỏi.
"Vết thương của em sao rồi? Có thể uống không?"
"Không sao, rượu có tác dụng lưu thông máu."
"Luật chơi do em tự đặt Tiêu Kiến Thành nói.
Tô Lạc cầm hộp súc sắc lắc lắc rồi đặt mạnh xuống bàn. "Chơi trò lớn nhỏ, uống cho đến khi anh say mới thôi."
Tiêu Kiến Thành cười lớn. "Cũng chưa biết ai say đâu."
"Nhất định là anh."
"Say cũng tốt, tôi dủ mong có vậy. Em còn điều kiện nào khác không?"
Tô Lạc ngẫm nghĩ. "Còn một điều kiện nữa..."
Tiêu Kiến Thành ngắt lời cô: "Tôi biết. Nếu say trước em, tôi sẽ phải tránh xa em."
"Không phải." Tô Lạc xua tay.
"Là gì vậy?"
"Anh... hãy quyên góp số tiền đó." Tô Lạc nói.
Tiêu Kiến Thành lập tức từ chối: "Không được."
"Tại sao không? Chẳng phải anh cũng định quyên góp rồi còn gì?"
"Tôi định dùng số tiền đó để mua chuộc trái tim em, sao có thể quyên hết sau một buổi uống rượu?"
Tô Lạc cầm chai rượu, rót đầy hai ly. "Trái tim ư? Tôi cho anh là được chứ gì, dù sao cũng chẳng người nào quý trọng."
Đặt Canh Bạc Lớn
Tiếng xúc xắc lọc xọc cả đêm không ngừng nghỉ. Tô Lạc khó khăn lắm mới có thể vung nắm đấm, âm thanh đó cuối cùng cũng biến mất. Nhưng do dùng sức quá mạnh, cơ thể cô mất thăng bằng, gần như rơi xuống giường.
May mà có người đỡ cô. "Em hãy cẩn thận một chút!"
Tô Lạc mở mắt, phát hiện mình đang nằm trên giường, còn Tiêu Kiến Thành đứng bên cạnh đỡ người cô. Phản ứng đầu tiên của cô là cúi xuống xem xét, phát hiện quần áo trên người mình vẫn chinh tề.
"Yên tâm đi, sau khi say khướt, bộ dạng của em rất khó coi không thể kích thích hứng thú của đàn ông." Như nhìn thấu suy nghĩ của cô, Tiêu Kiến Thành lên tiếng.
"Tôi vẫn ổn. Sao anh lại đưa tôi đến đây?" Cô hỏi.
"Không phải lỗi của tôi, tại em không cho tôi đưa về nhà." Tiêu Kiến Thành thản nhiên đáp.
"Vì sao cơ?"
"Ai mà biết được, tôi cũng say chẳng kém em là bao."
"Mấy giờ rồi?" Tô Lạc tìm di động.
Tiêu Kiến Thành đưa điện thoại cho cô. "Gần mười giờ, Dương Nhuệ gọi rất nhiều cuộc cho em."
Tô Lạc nhìn màn hình điện thoại, quả nhiên có mấy cuộc gọi nhỡ. Chợt nhớ tới hình ảnh Dương Nhuệ di theo Thẩm Doanh ra ngoài trong buổi tối hôm qua, cô cảm thấy tất cả đã rõ ràng, nói nhiều cũng vô ích, thế là cô bỏ điện thoại vào túi xách, đứng dậy chuẩn bị ra về.
"Em đi bây giờ à? Để tôi đưa em về." Tiêu Kiến Thành lấy dùa khóa ô tô. "Không cần đâu." Tô Lạc từ chối.
"Thế sao được, vết thương của em còn chữa lành hẳn."
"Anh cứ làm việc của anh, tôi có thể tự về." Tô Lạc tỏ thái độ kiên quyết, sau đó mở cửa đi ra ngoài.
Tiêu Kiến Thành lập tức đi theo cô. Thấy anh ta đi vào thang máy cùng mình, cô cất giọng cảnh giác: Anh đi đâu đấy?"
"Em bảo tôi cứ làm việc, vậy thì tôi đi giải quyết công chuyện của tôi."
Tô Lạc yên lòng, không hỏi gì thêm. Thang máy dừng lại ở tầng dưới, có mấy người đi vào, cung kính chào hỏi Tiêu Kiến Thành. Anh ta chỉ "hừm" một tiếng trong cổ họng thay câu trả lời.
Thang máy xuống đến tầng một, Tô Lạc cùng mọi người đi ra ngơài. Tiêu Kiến Thành đột nhiên giơ tay, túm lấy cô, lôi vào tr