Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đường Chim Bay

Đường Chim Bay

Tác giả: Lộ Điểu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342862

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2862 lượt.

an sát không gian không thuộc về mình, có lẽ bởi vì cảm giác xa lạ này khiến anh cho dù ở trong hôn mê cũng bị giựt mình tỉnh lại.
Nơi này là nhà Brad, nhưng anh nhớ điện thoại vẫn chưa gọi… Vết thương đã được xử lý, băng bó rất chắc.
Brad vội vã vào phòng ngủ: “Cậu nằm xuống, không muốn miệng vết thương nứt ra thì nằm yên không được động cho tôi.”
“Sao tôi lại đến được nhà cậu?”
“Vị khách trong nhà cậu gọi điện thoại, là anh ta xử lý khẩn cấp cho cậu.” Brad đẩy ngã Dương, “Sau đó Carl giải phẫu cho cậu, bây giờ là ngày thứ ba sau khi phẫu thuật.”
“Khách trọ? Anh? Tôi không có khách trọ. Trong phòng chỉ có một người đàn ông là tôi.”
“Ah? Thế cái tên có bộ dáng như nạn dân là ai? Mặc cái áo sơ mi trắng rộng, giống như là trộm y phục người khác để mặc.”
“…”
Dương không để ý sự ngăn cản của Brad, cố ý để bảo anh dẫn mình về nhà. Anh không biết vì sao sao tâm tình của mình vội vã như vậy, tại sao muốn nhìn thấy kỳ tích trong suy nghĩ như thế.
Anh suy yếu tựa vào trên người Brad, tìm kiếm cái chìa khóa mở cửa. Lý chỉ mặc một cái áo sơ mi của anh – cô cũng chỉ có thể tìm y phục để mặc từ tủ quần áo của anh – không mặc quần đi từ phòng sách vào toilet. Trong tay cô cầm một hộp sữa tươi lấy từ tủ lạnh ra, miệng thì ngậm ống hút.
Giống như bộ xương đang đi lại. Dương nghĩ. Việc này rất khác thường, người hơn nửa năm không có xuống đất không thông qua trị liệu thì không thể nào tùy ý hành động, hơn nữa cô còn bị trói ở trên giường.
Lý nhả ống hút, lộ ra một mỉm cười y hệt xương cốt: “Vì thoát khỏi những dây nịt kia, tôi đã phá hủy giường của anh, nhưng đó là vì giúp anh gọi điện thoại tìm người, tôi không phải phụ trách bồi thường… Thân thể của tôi hình như hơi kỳ quái, thức ăn trong cái tủ lạnh to hai cửa của anh bị tôi dùng hết rồi, tôi sẽ trả tiền ăn cho anh.”
Cô nghiêng đầu nghĩ nghĩ tiếp, chợt nói một câu không dính dấp gì: “Anh về rồi.”
Dương ngây ngốc ngẩn người.
“Ừ, tôi đã trở về.” Anh trả lời.
Lý nâng hộp sữa bò vẫy vẫy bọn họ, tiếp tục đi vào toilet.
Mà Dương thì từ từ trợt xuống ngồi dưới đất, anh ôm đầu của mình, che mắt, cúi đầu cười.






Dora
Lý Lộc hơi nghiêng người liền đụng phải một vật kim loại lạnh như băng. Cô nằm một lát, sau đó bò dậy ngồi trên giường, cúi đầu nhìn hai cây súng đặt bên chân mình. Khi nhận ra hai món vũ khí nhẹ nhàng này dù về phương diện chất lượng hay giá tiền đều rất khả quan thì cô gãi gãi đầu, nhún vai than thở.
Không cần hỏi cũng biết hai khẩu súng nhất định là do Keith để lại đây để cô phòng thân. Vấn đề là nơi này không phải là căn cứ dã chiến, cũng không phải là khu xã hội đen tụ họp. Trị an xung quanh vẫn còn rất tốt, có ai ở nhà mà vác theo khẩu Desert Eagle không, Bách phu trưởng cũng dư dung rồi? Desert Eagle có thể tạo ra vết thương lớn bằng cái bát, trong chiến đấu, tác dụng lớn nhất của loại súng biến thái tuyệt đỉnh này chính là oanh tạc nhà cửa!
Lý Lộc hoài nghi Keith đã bị ám ảnh bởi chứng vọng tưởng bị hại, cho nên bất cứ lúc nào cũng vũ khí có hỏa lực mạnh nhất.
Cả trong lẫn ngoài gian phòng đều rất yên tĩnh, Lý Lộc từ trên lầu nhìn xuống, quét một vòng khắp sân cũng không nhìn thấy Keith.
Đáng tiếc hôm nay anh ta không có ở nhà, cho nên không có cách nào ngăn cản Lý Lộc chộn rộn chuồn đi.
Lý Lộc tìm được một bộ đồ tây hơi nhỏ trong tủ treo quần áo của Keith, hơi sửa sang một tí coi như miễn cưỡng có thể mặc ra cửa, vì vậy đóng sầm cửa lại, đi tìm người quen nhờ vả kiếm việc làm.
***
Giờ phút này, phòng làm việc của bác sĩ Carl đang vô cùng hỗn loạn. Sau khi Carl lấy được bằng bác sĩ đã vay vốn mở một phòng mạch chỉ có hai buồng. Nhờ ơn chính sách tư hữu hóa Y tế của nước Mỹ, trong vòng năm năm hành nghề anh ta cũng đã tích góp được một số vốn tương đối dồi dào, chẳng những trả sạch tiền vay, còn dư tiền để biến phòng khám hai buồng thành một bệnh viện tư đầy đủ trang thiết bị.
Người đàn ông trung niên có danh hiệu “Bác sĩ ngoại khoa hung dữ” như Carl không phải lúc nào cũng kích động. Có thể nói, tính khí nóng nảy chỉ là một lớp bảo vệ do anh ta tự tạo ra, chỉ là ngụy trang mà thôi, cũng không phải bản tính.
Giống như tình cảnh hôm nay, bác sĩ Carl nhẹ nhàng nâng ly cà phê lên, từ từ thưởng thức từng ngụm. Vì vậy nhân viên công vụ quốc gia đồng chí Dora ngồi đối diện liền rõ ràng nhìn thấy Carl dùng hai ngón tay dịu dàng nâng cốc, mà ba ngón tay còn lại thì đang cong lên thành hình búp lan rất quái dị.
Dora giống như vừa bị sét đánh, da gà toàn thân nổi hết lên, run giọng nói: “Carl, tôi đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, cầm thứ gì cũng không nên nhếch ba ngón tay này lên! Như vậy trông anh “ái” ghê lắm!”
Carl nhếch mày, tiếp tục giữ vững tư thái thưởng thức mùi thơm của cà phê, ngoảnh mặt làm ngơ với sự khiêu khích của Dora.
Nóng nảy cũng phải có nguyên tắc nóng nảy. Làm một người đó kiến thức, khi đối mặt với những kẻ mềm yếu thì nóng nảy có thể trở thành công cụ để chèn ép khi dễ, không ngừng lấn


Duck hunt