Tác giả: Lộ Điểu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342717
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2717 lượt.
thiếu gia Brando đang làm việc ở phòng nghiên cứu thuốc tại đại học California về nhà, hắn đã từ Đa Duy Cống tới nước Mĩ.
Đoạn thời gian đó thiếu gia Brando qua lại rất thân với một đệ tử cùng tham gia nghiên cứu, Mary đã nhiều lần khuyên ngài ấy buông tha.
Bốn bề trong buồng xe bề chứa nhiều loại dụng cụ, một cái máy vi tính trong đó vẫn chưa tắt. Lý Lộc lảo đảo đi qua, nhìn thấy một gương mặt hết sức quen thuộc.
“Kashmir, Guatemala, Congo, Iraq…” Cô xem hết những chữ viết kèm theo ở dưới tấm ảnh liền hết ý kiến. “Lại có thể sống được khỏe mạnh, xem ra ông Williams là một con thú quý báu dù đại não phát dục quá cỡ nhưng bản năng hết sức mạnh mẽ.” Cô nghĩ.
Thời gian không cho phép trì hoãn nhiều, cô tìm kiếm bốn phía, thấy một góc máy móc có đặt một bình coca cola lớn đã uống một nửa.
Lý Lộc một tay che ngực bám lấy một cánh tay, nắm cằm của mình, suy tư một chút. Rồi liền vui mừng cầm lên, mở nắp bình rót hết lên các thiết bị.
Bật hột quẹt cái tách, một tia lửa xẹt qua, bên trong xe tải trở nên mờ mờ. Toàn bộ đều bị chập mạch, chỉ đáng thương cho Coca Cola… Mặc dù hơi lãng phí, nhưng làm như vậy nhanh chóng hơn.
Lý Lộc mở nắp điện thoại di động ra, tín hiệu rốt cuộc có lại. Lập tức liền có cuộc gọi tới.
“Lý Lộc, bên em hiện tại thế nào? Vũ khí ở…”
“Không cần vũ khí, tự anh không nhìn thấy à.”
Dương oán trách nói: “Camera đều bị phá hư. Xem ra lần sau cài đặt camera, nhất định phải nhớ kỹ tách đường truyền và dây điện ra.” Sau đó tràn đầy lòng tin bổ sung, “Brad vẫn luôn muốn tôi trở về xem, sợ em gặp tai họa. Tôi đã nói rồi, loại người không phải nhân loại như em sao có thể cần chúng tôi trợ giúp.”
“A, vậy sao? Cám ơn anh tin tưởng tôi, đợi chút.” Lý Lộc ghé đầu ra ngoài, dùng camera di động đảo qua bên ngoài, Dương lập tức im lặng. Tiếng hít thở thật sâu của anh truyền ra qua di động.
“Lý Lộc…” Anh trầm giọng nói, “Em thật là người hành hạ người ta quá mức.”
“Không biết, bọn họ đâu có la lên tiếng nào.”
“Đồ biến thái! Trong phòng, trong phòng hiện tại thế nào, em đừng nói với tôi cũng dính đầy máu thế này!”
“Thật bất hạnh nói cho anh biết, mặc dù anh không cần trở về trợ giúp tôi, nhưng nhất định phải trở về lo liệu với bên cảnh sát. Về phần thoát khỏi cảnh tình nghi là hung thủ thế nào, thì anh tự mình nghĩ biện pháp đi, tôi biết rõ anh có rất nhiều phương pháp.”
“A a a, tôi hận em!”
***
Thật là làm cho người ta rất muốn nguyền rủa trời cao! Lý Lộc vô lực nằm ở trên giường bệnh, cô ngã bệnh, tối hôm trước mới vừa tắm xong liền mất sức quá nhiều, kết quả không cẩn thận gặp gió, không thể không nằm ở trên giường bệnh nghỉ ngơi.
Đêm qua mới vừa trở lại nhà mình liền nhận được điện thoại của Brad, liên tục nói ba lần “Em thật là ác độc” như súng bắn tỉa, mới nói cho cô biết cảnh sát đã đến tầng ba nhà Dương, thấy được hiện trường đầm đìa máu tươi, bọn họ cảm thấy khiếp sợ không giải thích được, hoàn toàn không có biện pháp phán đoán vũ khí giết người là cái gì.
Dương có bằng chứng hoàn toàn không ở đây, hiện trường lại có để lại một chiếc xe tải và một chiếc xe chỉ huy, vì vậy trận hành hạ đến chết này tạm thời được xem là thế lực xã hội đen xung đột, Dương chỉ là vô tội bị cuốn vào, lúc anh ra ngoài cũng không có cách nào ngăn cản nhóm người này điên cuồng ẩu đả trong nhà mình.
Nghe nói cảnh sát còn thương hại bảo Dương tìm một bác sĩ tâm lý chữa trị chứng sợ hãi, công ty bảo hiểm cũng phái nhân viên đến điều tra, sau khi chụp một đống hình lớn ở hiện trường, liền vỗ ngực bảo Dương không cần lo lắng, anh chỉ vô tội bị liên lụy, tình huống ngoài ý muốn này cũng ở trong phạm vi mua bảo hiểm của anh, còn ra sức đề cử bảo hiểm toàn diện hơn.
… Người pha rượu kia nhất định rất run rẩy, trời mới biết anh chán ghét những người không rõ ràng tới cửa chào hàng cỡ nào.
So với cảnh tượng của Dương, Lý Lộc gặp xui hơn nhiều. Bắp thịt cô đau nhức, trán nóng lên, cả người ngột ngạt không chảy một giọt mồ hơi nào. Bởi vì tình trạng thật sự không tốt, nên phòng khám bệnh tạm thời dẹp tiệm. Uống mấy viên thuốc xong, ngủ suốt cả một buổi tối, nhiệt độ không giảm ngược lại tăng, Lý Lộc biết cô nên tìm một hộ công chuyên nghiệp tới chăm sóc mấy ngày. Buông lỏng tâm tình mấy ngày mới tốt lên được.
Lý Lộc cũng nghĩ tới việc gọi người bán rượu đến nhờ vả chút. Mặc kệ nói thế nào, đó là người gần chỗ cô ở nhất. Nhưng vừa nghĩ tới buổi tối hôm qua vừa kết oán lớn với Dương, thì vị bác sĩ khoa nam đang mệt mỏi trên giường lập tức bỏ đi ý niệm không thiết thực. Trải qua mấy năm lui tới, lòng trả thù của một người đàn ông đã để lại dấu ấn thật sâu trong trái tim nhỏ bé của Lý Lộc…
Mặc dù Dương xác thực có thể đạt được tiền bảo hiểm không rẻ, nhưng đối với người có dục vọng khống chế nhà ở mãnh liệt thì làm sao có thể chịu được đầy phòng đều là máu của người khác. Anh ta tình nguyện dùng máu của mình thoa khắp vách tường cũng không nguyện thấy một giọt nước mũi của người khác rơi vào thảm của mình.
Huống chi, Lý Lộc nhớ tới căn phòng dưới đất của cô còn cất