XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đường Chim Bay

Đường Chim Bay

Tác giả: Lộ Điểu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342732

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2732 lượt.

êm không biết làm gì.
Chuyện lạ, mình có quen a biết nấu ăn sao? Cô không rõ chân tướng vò đầu, đi theo hương thơm lên cầu thang.
Kế tiếp, cô kinh hãi nhìn thấy anh bánh mì phô mai đang sử dụng phòng bếp của mình.
Keith nghe được tiếng vang ở cầu thang, quay đầu lại thấy cô, liền nhiệt tình kêu: “A! Em đã tỉnh, chờ một lát nữa, cháo gan heo sắp xong rồi.”
“Đó là món gì…”
“Món này à, oh, là ruột già xào ớt ngọt, cái đó là thịt bò đậu tương – đáng tiếc thời gian ướp gia vị không đủ, có thể mùi vị chưa đủ lắm, nhưng đừng lo, anh đã dùng nước tương, tiêu và cà rốt điều chế thức ăn nước. Chỗ này của em thật tốt, thiết bị phòng cháy cài ở nhà trọ của anh quá nhạy cảm, có lúc sẽ ngộ nhận khói nấu ăn thành hỏa hoạn. Anh cũng không dám chiên nướng thức ăn ở nhà, ừ, hơn nữa dụng cụ của em cũng rất đầy đủ.”
Một khi anh Keith Williams tiến hành các việc sở trường của mình, thì mồm miệng cũng biến thành linh hoạt, cả người phát ra sự tự tin. Lý Lộc cảm thấy mình vừa tỉnh ngủ nên không theo kịp sự biến hóa của tình thế, cô đang bị lép vế.
“Không phải, ý của tôi là, sao anh vào được.”
“Nói đến chuyện này, em cũng quá không cẩn thận. Mặc dù trị an ở Los Angeles nhìn chung rất tốt, nhưng chỗ này không phải xã khu, vẫn còn ở gần khu trị an hỗn loạn, em không sợ bị người ta xông vào nhà à. Nếu lưu manh vào thì sao.”
- cám ơn, lưu manh đã chạy hết, tuyệt không thể đến chỗ của tôi giương oai nữa.
Keith vẫn tiếp tục hù dọa cô: “Lưu manh rất đáng sợ! Đến lúc đó em muốn khóc cũng khóc không được.”
- cám ơn, bọn họ bị tôi và Dương hù dọa đến mức muốn tiểu cũng không tiểu ra.
“Bọn họ đóng cửa lại, muốn em làm gì thì em phải làm cái đó!”
-【m(—_—)m】

Thấy Lý Lộc hình như bị dọa sợ, Keith không đành lòng, vỗ vỗ bả vai của cô trấn an: “Đừng sợ, có anh ở đây. Lần sau tới sẽ mang cho em mấy bình xịt hơi cay, anh cũng sẽ dặn bạn anh chăm sóc chỗ này nhiều hơn.”
“Cám, cám ơn ý tốt của anh, nhưng…”
“A, đã đến thời gian, em quen ăn cơm ở đâu? Trong phòng bếp hay là chỗ khác?” Keith không chú ý tới Lý Lộc có lời muốn nói, quay đầu lại loay hoay nồi cháo. Bỏ hết món ăn đã lành vào microwave hâm nóng.
Lý Lộc cúi đầu buông tha: “Ăn ở chỗ này đi.”
Thức ăn nóng hổi được bày lên bàn, Lý Lộc cũng rửa xong bộ dụng cụ ăn cho Keith. Điều này làm cho Keith hưng phấn khác thường, có thể ở lại cùng ăn! Anh cơ hồ muốn nhảy cẫng hoan hô, nhưng ngại ở trước mắt Lý Lộc nên không dám càn rỡ.
Anh Williams cố ra vẻ trấn định nhận lấy đôi đũa gỗ đen, giây phút cầm đôi đũa thiếu chút nữa cảm động rơi nước mắt. Bao nhiêu năm không có sờ được đũa gỗ đen chân chính rồi, trong siêu thị bán đều là đũa nhựa giá rẻ hoặc đũa inox, không hề có không khí ăn uống.
Tôi và Lý Lộc quả nhiên có tiếng nói chung! Anh Williams kích động nghĩ, cho nên một chút ngăn trở nhỏ nhoi cũng không coi là gì, vì cuộc sống tương lai tốt đẹp, dù tan xương nát thịt cũng nhất định sẽ lấy khí khái của nam tử hán cầu sự đồng ý của cô!
Lý Lộc ngồi đối diện bàn cơm vẫn sợ hãi, cảm thấy không có lời gì để bình luận về vẻ mặt thay đổi thất thường của Keith. Thật không biết người này đang kích động cái gì, cô thật sự tò mò.
Gần đây bị tên Dương có lòng trả thù nặng đưa rất nhiều nhiệm vụ, chẳng những phải điều chế thuốc trị thương đặc biệt giúp nhân viên làm việc bên ngoài tổ chức, phụ trách giảng dạy một lớp về cách cấp cứu ngắn hạn khi bị nguy hiểm, còn phải nhận lấy một phần công việc từ Iris do bị thương nên tạm ngừng làm việc trong tổ chức. Ngày hôm
qua ngồi máy bay đến châu Á, làm xong việc lại chạy về vùng Viễn Đông, mở cửa tiến vào phòng khám bệnh, liền gục trên giường chẩn bệnh bổ sung giấc ngủ.
Không quan tâm anh ta nữa, Lý Lộc nghĩ.
Món ăn trước mặt thật sự hấp dẫn cô, vì vậy ném Keith ở một bên tự mình tìm đồ ăn, cô giơ đũa lên gắp một miếng thịt bò đậu tương…
Bụng Keith Williams thầm thì vang dội, anh rốt cuộc lấy lại tinh thần từ trong kích động hưng phấn. Nhớ tới từ khi mình xuống máy bay vẫn chưa ăn gì, các món ăn trên máy bay đã sớm tiêu sạch. Anh ngượng ngùng tìm ra manh mối, không biết Lý Lộc có nghe được thanh âm quấy phá không văn minh của cái bụng không. Nhưng giương mắt nhìn, chỉ thấy Lý Lộc nâng đũa giữa không trung, trong đôi mắt nổi lên bọt nước.
Hở, đã xảy ra chuyện gì!
Keith kinh ngạc nhảy dựng lên từ trên ghế, run giọng nói: “Lý, Lý Lộc em đừng như vậy, đã xảy ra chuyện gì cứ nói cho anh biết, anh sẽ cố gắng giải quyết.”
Lý Lộc sững sờ nhìn anh, anh nhìn mà trái tim run rẩy, đau đến tột đỉnh, không biết khổ sở cỡ nào mà khiến cô lộ ra vẻ mặt này.
“Đã xảy ra chuyện gì, nếu như dễ dàng thì nhất định phải nói cho anh biết.” Anh thành khẩn nói, vì biểu đạt thành ý, còn bước ra khỏi ghế, nửa ngồi xuống ở bên cạnh cô, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hai mắt của cô.
“Tôi không cam lòng.” Lý Lộc nói.
“Hở?” Sao lạ vậy?
“Tôi rõ ràng đã mô phỏng chính xác theo cách giải phẫu lá lách để làm, nhưng tại sao không làm tốt bằng anh!”
Hả?…
“Mấy thứ ruột heo xào tôi ăn trước kia là gì thế!