Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đường Chim Bay

Đường Chim Bay

Tác giả: Lộ Điểu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1342742

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2742 lượt.

nay cô cũng không cần đi theo.”
“Vậy sao được, tôi không thể rời khỏi ngài.”
Brando dừng bước lại trong hành lang thông đến phòng ăn, hắn nửa xoay người, lộ bả vai ra ngoài cửa, làm mặt quỷ: “Vậy còn không nhanh lên? Đừng suy nghĩ quá nhiều, mau già lắm. Dù nói thế nào, trong nhà lớn cũng chỉ có cô là tôi tin tưởng nhất.”
Mary đứng ở nơi đó thật lâu, cơ hồ quên phải đuổi theo làm chuyện thiếu gia phân phó. Tâm trạng như nước mênh mông, vì lời Brando nói trước khi đi.
“Mặc kệ ngài có hận tôi không, dù những lời nói nhiễu loạn lòng người này là sự trừng phạt ngài dành cho tôi, tôi cũng sẽ không phản bội ngài.” Mary thề trong lòng.
***
Nơi này là một nhà hàng có biểu diễn nghễ thuật đặc sắc ở Las Vegas. Gỗ xây dựng màu rám nắng đậm và màn vải màu đỏ sậm tạo thành màu cơ bản của nhà hàng. Ở giữa có một sân khấu cao mô hình nhỏ, bốn bề được đặt những cái bàn ăn tròn bằng gỗ tinh xảo.
Lý Lộc ngồi dựa vào một góc tường, ánh đèn chiếu không tới vị trí này. Cô mặc áo khoác màu đen, lộ ra cổ áo sơ mi màu đỏ thẫm. Mái tóc bình thường cột sau ót để tiện cho việc giải phẫu được buông xuống, hơi cong lại rơi vào trên vai và lưng.
Chủ nuôi chậm chạp không có xuất hiện, đã có mấy ngày cô không ăn được thức ăn ngon, bây giờ đang trừng mắt nhìn miếng thịt bò nấu tiêu đen, cảm thấy hết sức phẫn uất. Nói không chừng trong khoảng thời gian cô không có ở đây, Keith đã đến phòng khám bệnh của cô tìm cô, dù sao người kia đã cam kết sẽ dạy cô làm món ruột heo xào ngon.
Cô chỉ muốn nhanh chóng làm xong, rồi trở về phòng khám bệnh của cô.
Trước 10 giờ, Z chặn được một email đến từ một sở nghiên cứu tư nhân ở vùng tây bắc nước Mĩ. Nội dung là bọn họ dùng phương pháp phản ứng hóa học chế tạo ra một loại thuốc gây ảo giác kiểu mới, giá bán ra cao hơn hợp chất đường nhỏ, sẽ tiến hành giao dịch với người mua trong nhà hàng này.
Phần lớn thuốc gây ảo giác truyền thống được chiết xuất từ những thực vật như anh túc hoặc cây gai, tạo ảnh hưởng cho hệ thống thần kinh chính là sinh vật kiềm trong những thực vật này.Việc này rất hạn chế nghiệp phát triển ma túy, vì chỉ cần khống chế
diện tích trồng trọt anh túc, là có thể ngăn lại nghiệp tức của ma túy. Cho nên người có lòng đều tìm kiếm làm sao để chế tạo ra thuốc gây ảo giác dựa vào phản ứng hóa học. Một khi đánh vỡ kỹ thuật chiết xuất này, sự tiêu thụ ma túy sẽ phát triển gấp mấy lần.
Loại chuyện như vậy đã có tiền lệ, thí dụ như băng phiến, chất gây ảo giác này hoàn toàn không dựa vào anh túc hay cây gai mà dùng thuốc ê-phơ-đơ-rin trị hen suyễn làm vật liệt, trong thời gian mấy năm ngắn ngủn băng phiến đã khai chi tán diệp trên toàn thế giới, bất kỳ một khu nào cũng có thể thông qua phản ứng hóa học lấy được tinh thể băng phiến. Nếu bây giờ cũng thế thì thiên hạ thật sự sẽ đại loạn.
Z chỉ bỏ lại một câu trên màn hình: “Thà giết lầm 1000, không thể bỏ qua cho một.”
Dương lại bổ sung rõ ràng: “Không có ai giữ bí mật tốt hơn người chết.”
Cho nên hiện tại, Iris vâng mệnh chạy tới sở nghiên cứu, tiêu hủy tất cả số liệu thí nghiệm. Mà Dương thì đến Las Vegas, phụ trách thanh trừ tất cả người biết chuyện.
“Lý Lộc, không nên dùng khí thế giết người đối đãi thức ăn, thức ăn là vô tội.” Máy bộ đàm vô tuyến bỏ túi truyền ra thanh âm Brad. Lý Lộc đẩy miếng thịt bò tới, nhấc ly rượu bạc hà lên uống một ngụm nhỏ, không đưa ra bình luận.
Brad ẩn thân ở nóc nhà, bây giờ là giai đoạn chuẩn bị nhiệm vụ, anh đang điều chỉnh góc độ cuối cùng cho việc bắn xa. Làm một người tập kích hợp cách, một khi Brad ở vào vị trí ẩn thân thì sẽ y như tảng đá. Bây giờ lại còn nói chuyện với Lý Lộc cũng chỉ vì hôm nay cô có vẻ rất kỳ quái.
23h đêm, khách trong nhà hàng lác đác lơ thơ, trên sân khấu có một thằng hề đang biểu diễn ma thuật chọc cười chẳng ra gì. Lý Lộc xác định quả thật không ai chú ý tới vị trí của cô, mới nhỏ giọng trả lời: “Brad, xin có một chút đạo đức nghề nghiệp, an tĩnh ở đó đừng nói chuyện.”
Brad tận chức tận trách không trả lời.
Dương đang ở quán cà phê ngoài trời chen vào cuộc nói chuyện của họ, anh nói: “Cậu còn chưa biết, gần đây Lý Lộc tìm được một chủ nuôi rất tốt. Đáng tiếc chưa tới hai ngày đã biến mất không thấy.”
“Chủ nuôi?” Đối với Brad mà nói, đây tuyệt đối là một tin tức rung động, lại phát ra một tiếng vang không theo nghề nghiệp lần nữa.
“Tóc màu vàng nhạt, giống như ánh mặt trời sau giữa trưa; tròng mắt màu xanh lá, khiến người yêu mến hơn cả ngọc lục bảo; hơn nữa nghề nghiệp còn rất hợp với cậu, cậu nhất định cảm thấy rất hứng thú!”
Không cần biết nghề nghiệp của anh, chỉ bằng vào việc anh trở thành ‘ chủ nuôi ’ cũng đã khiến tôi sinh ra hứng thú lớn lao. Brad nghĩ như vậy, sau đó khó được gia nhập câu chuyện: “Xin nói tiếp!”
Lý Lộc lạnh lùng nói: “Anh dám nói tiếp, lần sau tôi đến nhà anh tìm thêm mấy người ‘ không màng sống chết ’.”
Lời này nói bằng tiếng Trung, hết sức máu tanh. Lần trước Lý Lộc gặp tập kích trong nhà anh, trực tiếp đại khai sát giới, còn làm thành như hiện trường tên biến thái dùng cưa điệ


XtGem Forum catalog