Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!
Tác giả: Lộ Điểu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342763
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2763 lượt.
chớp lóe lên muốn nổi đóa.
Hình CG (Computer Graphic) đại biểu của Z yêu mị thêm tà mị thêm mị hoặc cười một tiếng, ngay sau đó khống chế tấm bảng truyền đến điện giật ngàn Vôn, chấn Dương thành một vật hy sinh, trong phòng điều khiển quanh quẩn thanh âm điện tử RP hợp thành: “Tuyển thủ chạy cự ly dài của Keynia có ai không phải là dáng vẻ đó? Người ta không phải vẫn chạy trốn được à? Quản lý tốt cái miệng của anh đi rồi nói.”
Kẹp ở giữa Lý Lộc và Z yêu ghét rõ ràng, Dương chính là một vật hy sinh đáng thương.
Máy bay trực thăng hai quạt cập bến bên một bờ hồ vô danh tại rừng mưa nhiệt đới Venezuela, xung quanh hồ, đã phân phối đủ lều theo biên chế quốc gia. Tiếng máy bay trực thăng khiến không ít người từ trong lều trại chui ra xem náo nhiệt.
Keith và chiến hữu Afghanistan của anh đang nhau báo tên, bởi vì hành vi cá nhân, nên bị về lại tổ không quốc tịch. Tổ chuẩn bị mới vừa đến kho hàng chuyên chở lều và trang bị binh sĩ phân phối cho họ, cho nên bọn họ bị gạt lại ở bên hồ.
Một người đàn ông da trắng cao hơn hai mét bên cạnh chép miệng nói: “Đây là tổ huấn luyện của quốc gia nào, khoa trương như vậy, chơi đến máy bay trực thăng hai quạt.”
Keith còn chưa lên tiếng, người bên trong đã xuống.
Trước nhất là Dương, anh hiển nhiên là bị đá xuống, té vào trong nước bằng tư thế khó coi. Chuyện này không thể trách người khác, anh chần chừ chậm chạp chấm mút lau chùi Lý Lộc mấy giờ, không có bị người ta đạp thẳng từ trên mây xuống đã rất là may
mắn. Chẳng qua nếu như muốn Dương tự thừa nhận thì anh nhất định sẽ khinh thường phản kích: “Ai mà thèm chấm mút một miếng sườn.” Hiện tại thì tốt rồi, đạt tới mục đích, khiến anh hôn hồ nước chỉ là hạnh động tự vệ.
Nào biết bốn phía quanh bờ hồ lập tức truyền ra tiếng kêu kinh hoảng.
Dương từ trong hồ giùng giằng nổi lên, vuốt nước và bùn trên mặt đi. Chung quanh anh xẹt qua mấy đường nước, cá sấu sống ở gần bờ lập tức tụ về phía anh.
Trong hồ có cá sấu!
“Iris!” Dương ngẩng đầu kêu, “Bao súng da cá sấu của tôi đều nhờ cậu!”
Không khí đã đạt đến độ khẩn trương nhất, anh lại còn nói giỡn nửa thật nửa giả. Hai con cá sấu đen Caiman đang tiến gần tới nơi cách anh ba thước, môt khi bị kẹp lại, thì khó có thể chạy trốn.
Mấy người nước khác đều có vũ khí trong tay, chiều dài của súng bắn tỉa và súng dài đều trong một thước, mọi người đều lấy được từ vali trang bị, mà nếu như dùng súng lục bên người, thì lại e sợ độ chặt chẽ không đủ sẽ ngộ thương người. Nếu muốn xuống nước đấu với cá sấu, thì kẻ rớt nước đang ở trong hồ, căn bản là nước ở xa không giải được cái khát ở gần, trong lúc nhất thời tất cả hoảng loạn, cực kỳ nguy hiểm.
Súng bắn tỉa của Keith cũng chưa lắp ráp, may mắn súng tiểu liên còn ở đây, bên cạnh chính là một cây cọ cao to, anh dùng tay và chân trèo lên, hai chân ép chặt cây khô quay ngược xuống. Cái góc độ này thấy được rõ ràng, phương vị thích hợp, anh nâng súng tiểu liên lên bắn một phát, bắt đầu thanh trừ chướng ngại.
Cách anh hai thước, là một lính đặc biệt Italy đang bô bô kêu to với anh, bảo anh cẩn thận đừng ngộ thương người khác.
Phát thứ nhất bắn trúng cái ót cá sấu, nó lăn lộn ở trong nước, vẫn giãy giụa một hồi. Keith mới nhớ lại loại động vật máu lạnh này có trình độ tiến hóa hơi thấp, trung khu thần kinh hầu hết tập trung ở xương sống, chỉ bắn trúng vào não bộ thì không đủ để lấy mạng. Keith cắn răng một cái, không thể làm gì khác hơn là bắn mấy phát nữa, một chuỗi đạn trúng vào cột sống con cá sấu đen Caiman dài ba thước.
Dùng súng tiểu liên tạo ra độ bắn súng chặt chẽ, dùng tư thế xoay ngược tạo ra tiêu chuẩn vị trí hiệu quả, quả thực là có bản lĩnh.
Ai đụng vào bữa ăn sáng của tôi
Phàm là đồng chí quen biết Keith, đều không thể không giơ ngón tay cái lên thừa nhận anh là một người vô cùng mạnh mẽ. Nhưng mà bây giờ bọn họ đang ở trong rừng mưa
nhiệt đới tại Venezuela, ở hiện trường huấn luyện của trường học kỵ binh nhẹ năm nay, người mạnh mẽ không chỉ có mình anh.
Tự trên máy bay trực thăng hai cánh quạt có một người đàn ông tóc màu nâu sẫm ăn mặc dơ dáy đi xuống. Anh ta đứng trên nấc thang bước xuống, trên vai vác một cây súng tiểu liên MP5, bắn từng phát súng vào đầu bốn con cá sấu đang vây quanh Dương. Bởi vì sử dụng đạn nổ đặc chế, mỗi phát súng đều khiến óc văng khắp nơi, làm mặt hồ bẩn đục không chịu nổi.
Người thường thì xem náo nhiệt, nhưng người tinh thông thì xem cách thức. Các chiến sĩ từ những quốc gia phái tới ở bốn phía đều đã trải qua trăm trận chiến, phần lớn đều nhận ra vũ trí trong tay anh ta thích hợp sử dụng chiến đấu trên đường phố ở trong vòng trăm mét.
Lần này anh ăn mặc thật hào hoa phong nhã, trên lỗ mũi còn đeo cái kính, da vô cùng mịn màng như chưa từng phơi nắng, làm cho người ta không khỏi hoài nghi lần huấn luyện này là so sự chịu đựng lực của thể năng, hay là so vẻ đẹp khi quay đầu mỉm cười.
Người cuối cùng đi lên là Lý Lộc.
Nếu như nói Dương chỉ khiến 0.8 nam tử hán