Tác giả: Lộ Điểu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1342797
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2797 lượt.
ì ra là qua loa cho xong.
Dương nhẹ nhàng thở ra một hơi, bắp thịt căng thẳng từ từ buông lỏng, đường cong cứng rắn của bả vai trở nên mềm mại. Anh tự tay sờ sờ đầu Lý Lộc, xoa mái tóc rối bời của cô rối hơn.
Lý Lộc bất mãn nói: “Trên móng tay của anh còn dính máu người khác, đừng chà loạn tóc tôi.”
Dương hả hê cười một tiếng: “Tóc em còn bẩn hơn tay tôi.”
Đến lúc này, anh đâu còn gì đáng giận, tay phải buông lỏng, Beretta xoay nửa vòng trên ngón trỏ, cầm ngược lại trả về cho chủ.
Đối với học viên có lực sát thương hơn nữa đã làm ra chuyện ác như Dương, phương thức xử trí bình thường là mang đi cách ly để tiến hành dạy bảo. Tổ hành động dùng họng súng chỉ vào anh, yêu cầu anh giơ hai tay lên cao tới đầu, Dương cũng không để ý chút nào mà làm theo.
Lý Lộc nhăn mày, cô không chịu được đồng bạn bị đối xử như vậy. Dương lại ngăn cô lại trước khi cô hành động, dùng tiếng Trung nói: “Không sao, tôi sẽ không có chuyện gì.”
“Tôi không cho là như vậy.” Lý dùng ngôn ngữ giống vậy nhanh chóng trao đổi với anh.
“Em yên tâm, dù bọn họ muốn làm gì tôi, thì ta cũng không phải người sẽ mặc cho người ta lấn áp.” Dương nháy nháy mắt, còn nói, “Trên người tôi còn có vài cuộn dây cưa đâu rồi, vũ khí kỳ kỳ quái quái cũng không ít, bọn họ nhận không ra.”
“Vậy anh cần tôi làm gì?”
“Cái gì cũng không cần. Em đừng sinh sự nhiều, chờ tôi trở về.” Dương nói xong liền bị mang đi.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1'> Beretta: là loại súng ngắn bán tự động tiêu chuẩn được sản xuất tại Ý, công ti Fabbrica d’Armi Pietro Beretta, có tới 5000 phiên bản khác nhau với các cỡ đạn. Hiện nay được sử dụng trong quân đội Ý, Pháp, Hoa Kỳ và một số quân đội các nước khác. Ở dưới là hình cây súng trong truyện nói.
[2'> Bách Phu Trưởng: là nghề nghiệp quan quân trong quân đoàn La Mã, bình thường phụ trách huấn luyện, thời chiến phụ trách chỉ huy.
Tiếng xấu của Dương đã sớm vang dội
Dương bị áp giải vào trong xe tra hỏi, còn Phất Khải đang ở trong xe chính nói chuyện với mấy thành viên tuyến hai.
Phất Khải không ngừng lắc đầu, cô cảm thấy rất nhức đầu, cô cảm thấy thói đời bạc bẽo lòng người đổi thay. Trước không nói điều khác, đám người tuyến hai cô mang đến đều có tiêu chuẩn nhất định. Nhất là mấy người đụng phải Dương.
Trong tay đối phương không có súng, trong tay mình có súng – đó đương nhiên là chiếm cứ địa hình có lợi, đánh xa làm chủ, cô lớn như vậy còn chưa gặp người thiếu nảo ngây ngốc chạy đến trong khoảng cách công kích của đối phương. Thật ngốc, không đấu lại người ta, đám người bỏ súng xuống còn dùng súng chỉ vào đầu đối phương áp tải tới đây. Đây coi là cái gì, điển hình toàn là bên ngoài mạnh bên trong yếu.
Mấy đội viên đứng ở trước người của cô nhìn đại đội trưởng Phất Khải, đang dùng tốc độ ánh sáng mà lắc đầu, rối rít rủ đầu thấp hơn.
Phất Khải rất nhạy cảm đối với những đồng nghiệp cạnh tranh, có dụng ý khác hỏi: “Nghe cô nói thế, hình như anh ta rất lợi hại, sao lại bị bắn chết chứ?”
“Anh ta…” Angela Thượng tá chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói, “Phần lớn thời gian anh ta rất lười biếng, năm trước chính là trùng hợp bị bắn chết trong lúc lười biếng.”
Thi hành nhiệm vụ, sống chết trước mắt, cũng dùng thái độ lười biếng đối đãi… Đội trưởng Phất Khải liên tiếp vò đầu không đưa ra bình luận, đoàn trường đại nhân La Nặc Nặc Á nhà cô hình như cũng có cái tính này.
Thượng tá Angela kết thúc than ngắn thở dài, lấy ra một xấp tư liệu đã chỉnh lý, đặt ở trên bàn điều khiển nói: “Được rồi, kỳ đầu của cuộc huấn luyện chọn lựa đến đây kết thúc, hiện tại nên tiến hành thi đua đợt cuối giữa các quốc gia rồi.”
Đội trưởng Phất Khải tiến tới nhìn, những tư liệu kia ghi lại biểu hiện cụ thể ở từng giai đoạn của những người chưa bị đào thải, còn kèm theo tài liệu hình ảnh quay được từ camera.
Angela nói: “Chọn lựa đã kết thúc, tiếp theo là thi đua bằng súng thật đạn thật, không cẩn thận sẽ chết. Cho nên công việc trước đó vô cùng quan trọng, chúng ta phải căn cứ biểu hiện của mỗi người bọn họ để tiến hành phân công họp thành đội.”
Nghiên cứu gần nửa ngày sau.
Đội trưởng Phất Khải nói: “Tên Dương đó… để cho anh ta đóng giả làm con tin đi.”
Thượng tá Angela không chút do dự: “Anh hùng có cùng cách nhìn!”
Không thể để một nhân vật biến thái tùy thời có thể biến thành sát thủ dùng súng thật đạn thật chiến đấu với người khác.
Đội trưởng Phất Khải còn nói: “Lý này… Để cho cô ấy ở hậu phương làm việc bác sĩ đi.”
“Anh hùng có cùng cách nhìn!”
Gần đỏ thì đỏ, gần mực thì đen, người ở chung với Dương không thể nào là người xuống tay lưu tình.
“Súng bắn tỉa Iris thì an bài vị trí thế nào?” Phất Khải nửa nghi ngờ hỏi thăm.
“Tạm thời… Năm nay đổi toàn bộ đạn bắn tỉa thành nước sơn thôi.” Người này đoán chừng cũng là người không chừa đường sống.
“Như vậy Keith Williams…”
Thượng tá Angela không chút nghĩ ngợi: “Tổ không quốc tịch tổ dù sao cũng phải có vài người xông lên phía trước đột kích th