Tình Yêu Ban Đầu, Tình Yêu Cuối Cùng
Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341903
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1903 lượt.
ấy còn đi làm thêm nữa, học bổng trong trường vốn không đủ để anh trang trải tất cả, cũng có người đồn trường học miễn phí tất cả chi phí cho anh, anh đi làm thêm bởi do mẹ anh bệnh nặng. Trách nhiệm của anh là phải chăm sóc mẹ mình.
Tây Thuần thốt lên, thật ra trên đời này cũng có rất nhiều người có hiếu. Vốn dĩ mọi thứ đều trông rất đơn giản, nhưng để làm được thì chẳng phải chuyện dễ dàng. Không ganh đua là chuyện đơn giản nhất, nhưng ít ai làm được, ít nhiều cũng để tâm đến ánh mắt thiên hạ.
Nhưng điều làm Tây Thuần áy náy là bởi vì chuyện của cô mà Trình Dục Bắc đã bị chủ quán bar đuổi việc. Xét về mặt nhân đạo, cô phải có chút biểu hiện mới đúng chứ nhĩ. Cô đây đang duy trì và phát huy tốt phẩm chất tốt đẹp ngàn năm của dân tộc Trung Hoa đó nha.
Ý Như: Đây là quá trình chai mặt đi truy trai siêu mặt dày của chệ gái nhà mình, tớ thấy rất zui, tớ nghĩ nếu chấp nhận các cậu sẽ thích và thương anh Dục Bắc lắm cơ ♥
Dạo gần đây Trình Dục Bắc phát hiện cho dù anh ở đâu thì cuối cùng vẫn tình cờ gặp cô. Tan học, các bạn khác đã về hết, anh cũng chẳng làm gì. Bóng dáng ngoài phòng học quen đến không thể quen hơn, anh lắc đầu, bắt đầu gom dọn vở. Sách vở vừa bỏ vào túi, bóng dáng quen thuộc kia đã ngồi kế bên anh, “Trưa rồi, ăn cơm thôi nào.”
Trình Dục Bắc liếc cô, im thin thít, đứng lên chuẩn bị đi.
Tây Thuần phồng má, “Buổi chiều anh đâu có giờ lên lớp, định đi làm thêm hở? Làm thêm sẽ việc rất tốn sức, anh phải ăn cho no mới được.”
Trình Dục Bắc ngẩn người, “Cảm ơn đã quan tâm.”
Tây Thuần gật đầu cái rụp.
Thực tế chứng minh, không nên tin những gì con gái nói. Anh vốn tưởng nếu cô đã gật đầu đồng ý, vậy hẳn sẽ không tiếp tục kiếm cớ xuất hiện gần anh nữa, rõ ràng chỉ có mỗi anh cho là vậy.
Giờ lên lớp số lượng sinh viên rất đông, anh vừa vào lớp là đã nghe thấy giọng nói quen tai, “Chỗ này chỗ này.”
Trình Dục Bắc đỡ trán, anh có nên làm như chẳng hề quen biết cô?
Rất hiển nhiên, không thể. Mấy bạn nam trong lớp cười đẩy đầu anh , “Sướng nhĩ, đâu giống tụi mình phải tới thật sớm để giành chỗ, sao không qua nhanh đi.”
Trình Dục Bắc thở dài, cam chịu qua đó ngồi.
Tây Thuần cười hí hửng, “ Em đến từ sớm để giành chỗ. Lớp các anh sao mà ai cũng chăm học thế, em tới sớm vậy mà hàng thứ hai cũng bị chiếm nốt rồi. Lần sau em sẽ ráng hơn nữa, giúp anh được ngồi hàng hai.”
Trình Dục Bắc lấy sách vở ra, giọng không lạnh không nhạt, “Có vẻ cô không cần học môn này?”
Chẳng biết nghe có hiểu không hay đang giả ngu đây nữa, “Thầy bọn em nói, học nhiều là tốt. Chả nhẽ giáo viên bọn anh chưa dự thính* cho bọn anh à?”
*Dự thính: là tham gia hội nghị nhưng không được phát biểu ý kiến.
Khóe môi Trình Dục Bắc giật giật, hết biết đỡ thế nào.
Tây Thuần nằm gục đầu xuống bàn. Nhìn nửa bên mặt khi anh lắng nghe giảng bài. Anh thật sự là kiểu càng nhìn càng thấy đẹp, nét nào trên mặt cũng đều xuất chúng, người đâu mà điển trai thế này, nếu say này có cãi nhau với anh, cũng có thể coi anh như cảnh đẹp để mà ngắm!
Trình Dục Bắc không cần nhìn cũng biết cô ấy đang dòm ngó mình, thở dài, tiếp tục ghi ghi chép.
Giáo viên dạy môn này không chỉ đích danh, chỉ hay gọi người ngủ lên làm bài, đây là cội nguồn của thành tích. Mà lúc này đây, cái người đang thong thong đi dạo thì tóc giả rớt xuống, quả đầu bóng loáng dưới ánh sáng nên được các sinh viên đặt cho biệt danh thầy Địa Trung Hải, đang đứng trên bục giảng, nhìn xuống đám học trò bên dưới, “Em nào lên đây giải đề này?”
Chẳng ma nào xung phong, Địa Trung Hải giương mắt nhìn, “Bạn nữ áo vàng nhạt, em lên đi!”
Tay Trình Dục Bắc kéo nhẹ áo Tây Thuần.
“Anh làm gì thế?”, Tây Thuần bực bội.
Giọng Trình Dục Bắc vô cùng tĩnh, “Thầy gọi cô lên làm bài.”
Tây Thuần hoảng hồn đứng dậy, hơi luống cuống, “Em?”
Địa Trung Hải cười nói: “Cô bé, lên làm thử đi, xem hiểu bài tới đâu.”
Tây Thuần lê từng bước từng bước rầu rĩ bước lên bục giảng, “Thưa thầy, em không được hiểu cho lắm…”
“Không sao đâu, hiểu bao nhiêu làm bấy nhiêu.”
Tây Thuần rầu không kể siết, cầm phấn lại chẳng viết ra được chữ nào. Lần này thật là xấu mặt hết cỡ, dưới bục giảng đã có vài người cười ra tiếng. Tây Thuần cảm thấy giờ phút này mình hệt như chú hề. Cô xoay người nhìn Trình Dục Bắc ngồi ở dưới, anh cũng nhìn cô, bỗng thấy tủi thân vô cùng.
Địa Trung Hải lắc đầu, “Đã không giải được bài, lúc thầy giảng bài thì chỉ lo nhìn ai đó bên cạnh, thầy biết ai đó mặt đẹp hơn thầy rất nhiều lần. Chao ôi, thầy vẫn chưa già lắm, sao chưa gì học trò đã chán thầy hết rồi.”
Đám người phía dưới lại càng cười rầm rộ thêm, Tây Thuần xấu hổ đỏ mặt đến không còn hình dáng.
Cô cúi đầu về chỗ, ngồi kế Trình Dục Bắc, oán trách, “Anh cũng chẳng giúp em tẹo nào, đúng là tàn nhẫn.”
Trình Dục Bắc cau mày, “Ai bảo cô cứ lo nhìn tôi.”
“Có liên quan đến nhau sao?”
Khóe môi Trình Dục Bắc giật giật, nhưng vẫn lặng im. Anh chỉ là người bình thường, bị người ta nhìn chú tâm chứ vậy, vẫn có t