Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Khó Thoát

Duyên Đến Khó Thoát

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341466

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1466 lượt.

goài thật sự là bị thiên hạ chê cười.
Lăng Vi hung hăng hướng về phía đầu lưỡi Viêm Thần mà cắn xuống, mùi máu tươi tràn ngập ở nơi răng môi giao nhau, nhưng mà Viêm Thần chỉ nhíu mày, càng tăng thêm sức lực, mắng một tiếng chỉ nghe âm thanh áo khoác bị xé rách…..
Lăng Vi theo bản năng nhấc chân, dùng sức đá vào bộ hạ của anh, lúc này thừa dịp anh khom người một tay đẩy anh ra.
Viêm Thần ngẩng đầu lên, lại thấy cách đó không xa đã có không ít người đứng đó, mọi người kinh ngạc nhìn màn kịch trước mắt. Cuồng nhiệt trong mắt anh từ từ dập tắt, sau đó là lúng túng luống cuống, hiển nhiên anh cũng không có dự liệu được sẽ ở trước mặt mọi người trở thành một tên cuồng bạo.
Quần áo Lăng Vi xốc xếch, nhìn thấy các loại ánh mắt của mọi người, đáy lòng đã sớm hốt hoảng không biết nên như thế nào cho phải, nhưng vẫn là ép buộc mình phải làm ra bộ dáng tỉnh táo: Lăng gia sớm đã bị mọi người chê cười, nhiều hơn một chút nữa cũng có gì đâu. Nhưng mà cơ thể của cô không khống chế được run rẩy.
Húc Nghiêu gạt bỏ Mộ Tòng An đang ngăn cản qua một bên, từ trong đám người chen qua, từng bước từng bước đi về phía Lăng Vi......



Lúng túng


Editor: Tử Thiên Băng
Lúc tất cả mọi người đang đoán xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, đột nhiên “oanh” một tiếng, Viêm Thần va vào vách tường, bụng bị đánh một quyền. Đánh xong Húc Nghiêu không nói hai lời lập tức cởi áo khoác xuống choàng lên người Lăng Vi, sau đó khẽ vỗ vỗ hai cái lên lưng cô như an ủi.
Trong đám đông có người bàn tán, âm thanh không lớn nhưng cũng đủ để những người bên cạnh nghe rõ: “Nghe nói có người phát hiện một viên bảo thạch hiếm có mà? Sao bây giờ lại thành tiết mục thanh niên tranh giành người yêu rồi?” Không ít người xung quanh phụ họa theo.
Tòng An tinh mắt, thấy cách đó không xa có nhân viên phục vụ vội vàng rời khỏi, xem ra định đi tìm người đến xử lý chuyện này.
Húc Nghiêu vươn tay về hướng Lăng Vi: “Được rồi, chúng ta đi thôi.”
Chung Thúc cung kính nhìn Húc Nghiêu: “Lão gia nói vài ngày nữa sẽ nói chuyện với anh, hôm nay tới đây thôi, phiền anh đưa Vi Vi về.” Ông cúi mình chào rồi đi.
Lúc trở về, Lăng Vi hơi bồn chồn, hít một hơi thật sâu mới đi ra ngoài, cô đưa lưng về phía Húc Nghiêu, nho nhỏ nói.
Cám ơn.
Húc Nghiêu tự giễu cười: “Cảm ơn gì chứ, Tôn Viêm Thần làm vậy có lẽ do lúc trước tôi cố tình kích thích anh ta, chỉ là tôi không ngờ anh ta lại vọng động như vậy.”
Lăng Vi nắm chặt áo khoát trên người, giọng nói hơi lạnh đi: “Anh ta bây giờ kích động như vậy liệu có gây phiền phức gì không?”
“Vi Vi!” Âm thanh Tôn Viêm Thần từ bên trái truyền đến, “Rốt cuộc em muốn anh làm thế nào đây?”
Lăng Vi theo bản năng cau mày: “Lời này anh không nên hỏi tôi… tôi nghĩ tôi không cần phải nhắc nhở anh, tôi với anh vốn đã không còn quan hệ. Có lẽ do lời nói lúc trước của tôi khiến anh hiểu lầm, tôi xin lỗi anh. Nhưng hành động vừa rồi không đơn giản chỉ là kích động mà quấy rối, một thời là bạn học, tôi không muốnn cả hai phải khó xử, cũng hi vọng anh hiểu rõ giùm cho.”
Nói xong cô quay đầu, có chút cầu xin nhìn Húc Nghiêu: “Làm phiền anh lái xe đưa tôi về.”
Lúc Húc Nghiêu lái xe đến, trong kính chiếu hậu đã không còn thấy bóng dáng của Viêm Thần, Lăng Vi chợt cười: “Nếu Diệp Trúc mà biết tôi vừa mới nói gì, hẳn cậu ấy sẽ rất vui.”
Húc Nghiêu lắc đầu một cái: “Nói không chừng cô ấy sẽ xông lên đánh Tôn Viêm Thần.”
“Không phải anh đã đánh anh ta một quyền giúp tôi sao, tôi cần gì phải tốn hơi phí sức náo loạn với anh ta.” Lăng Vi chuyển người, tìm vị trí thỏai mái tựa người vào ghế.
Húc Nghiêu nhìn cô một cái, cười nhạt: “Ừ.” Ánh mắt anh vô tình nhìn đến bên đường, thấy phía trước có một cửa hàng tiện lợi thì dừng xe, nói với Lăng Vi một câu “ở đây chờ tôi một chút” rồi đi xuống.
Rất nhanh anh đã trở lại, trên tay cầm một túi khăn giây ướt, đưa cho Lăng Vi nói: “Có muốn lau mặt không, lau…” Tay anh khoa lên múa xuống chỉ chỉ môi mình.
Mới nãy không chú ý, lớp trang điểm trên mặt Lăng Vi đã hơi phai, màu son trên môi đậm nhạt không đồng nhất, nhìn từ xa thì thôi, nhìn gần thật khiến người ta liên tưởng đến những chuyện nghiêm cấm trẻ con.
Lăng Vi nhìn bộ dạng của mình trong gương, cười thầm, chăm chú nhìn Húc Nghiêu đang chuyên tâm lái xe cô nhất thời thất thần. Kể từ lúc gặp anh ở Mĩ, bọn họ gặp lại nhau rất nhiều lần, mà anh dường như cũng cố gắng lấy lòng cô, anh rốt cuộc là có mục đích gì? Nghĩ vậy, Lăng Vi lên tiếng hỏi: “Vừa rồi sao anh lại giúp tôi?”
Húc Nghiêu ung dung nói: “Cô không thấy tôi cũng là đang tự giúp bản thân à? Chung Nam Sơn sao có thể để cuộc giám thưởng của mình bị náo loạn, huống chi ông ta đối với cô cũng xem như quan tâm, tôi thuận theo ý ông ta, nói không chừng vì chuyện này mà ông ta có ấn tượng tốt với tôi, cô cũng nghe lúc nãy chú Chung nói gì rồi đấy, kết quả với tôi thế nào cũng là có lợi.”
Quả nhiên là doanh nhân, không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào.
Nghe anh nói, khóe môi Lăng Vi cong cong: “Nhưng l