Bạn Gái Hám Tiền Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341380
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1380 lượt.
êu nở nụ cười: “Cậu dọa sợ bạn mình rồi phải không? Cũng đúng, bộ dáng hung thần ác sát của cậu ai mà thích chứ.” Khó trách lúc đưa Phó Thanh Ngâm trở về bà luôn hỏi thân phận của Ô Qua, lời nói lộ rõ vẻ hoài nghi.
Sắc mặt Ô Qua dần tối đi: “Người ngoài ít biết chuyện của chúng ta thì tốt hơn, khó gặp được cậu, tôi chỉ muốn hỏi cậu một câu, tiểu Lam có phải đang ở chỗ cậu không?”
Húc Nghiêu nở nụ cười, con trâu thô lỗ này chỉ quan tam đến một người, trước kia khi ở Vân Nam lúc nào cũng đi theo bên cạnh tiểu Lam, luôn bảo vệ con nhóc, chỉ sợ đã động tâm rồi. Khó trách khi tiểu Lam trốn khỏi nhà, tên này cũng đi theo tới đây, xem ra cả đời Ô Qua định là bị tiểu Lam ức hiếp rồi.
Ô Qua bỗng nhiên xoay người, nắm cánh tay Húc Nghiêu: “Tôi nhắc nhở cậu, Du Bá Niên đã tới, bên đó định làm gì không ai biết, nếu muốn an toàn, để tôi ở cùng với cậu đi!”
Húc Nghiêu cười khổ, đây mà là nhắc nhở cái gì, anh ta chỉ muốn tiếp tục làm cận vệ cho tiểu Lam thôi. Chỉ là Ô Qua cũng không phải không có lý, tiểu Lam là người tùy hứng, thích cái gì thì làm cái đó, bây giờ trốn khỏi nhà không biết cô sẽ gây ra cái gì. Có một Ô Qua bên cạnh cũng tốt. Về phần phía Vân Nam… mặt Húc Nghiêu tối sầm lại, bất giác nhíu mày.
Lúc Lăng Vi tỉnh lại trời đã tối, cô nằm trong xe của Húc Nghiêu, nhìn xung quanh một chút, thấy ngoài xe có ánh lửa sáng tắt. Xuống xe, ra là Húc Nghiêu đang hút thuốc. Sau khi thấy cô, Húc Nghiêu ném điếu thuốc xuống đất dùng chân dụi tắt: “Thức rồi à? Cả ngày nay cô chưa ăn gì, tôi dẫn cô tìm gì đó ăn trước.”
Anh vừa nói như thế, Lăng Vi lại cảm thấy giấc ngủ này dường như hơi không bình thường, ban ngày lại ngủ lâu như vậy, cô nhớ tới vị bác sĩ không mấy chuyên nghiệp kia, thử dò xét: “Sao tôi lại ngủ lâu như vậy?”
Húc Nghiêu mở cửa xe, làm động tác xin mời: “Tác dụng phụ của thuốc thôi, hơn nữa để cô ngủ một giấc, đối với việc khôi phục vết thương chỉ có lợi. Lên xe nào.”
Lăng Vi không nhúc nhích đứng tại chỗ, sắc mặt cô không khá lắm: “Không cần, tôi tự bắt xe về được rồi, đã trễ thế này, nếu Diệc Trúc không thấy tôi sẽ xù lông, anh cũng biết cô ấy không dễ chọc mà.” Cô nói dí dởm, chỉ là trên mặt không hề có nụ cười.
Húc Nghiêu đóng cửa xe, nhíu mày: “Được, cô nhớ chú ý an toàn. Chỉ là, tôi muốn hỏi cô một câu.” Anh cười như không cười, nói tiếp: “Cô đây là hoài nghi tôi? Hay là nói tôi không đáng tin?”
Trong lòng Lăng Vi hơi động, bảo cô hoàn toàn tin tưởng người trước mắt này là không thể nào, dù sau mỗi lần anh ta xuất hiện cũng quá mức trùng hợp đi, mặc dù nói là bạn học, nhưng cô cũng không hiểu rõ anh ta. Cô nở nụ cười: “Anh nghĩ nhiều rồi, hai ngày nay cảm ơn anh luôn giúp tôi, hôm nào mời anh ăn cơm, tôi về trước đây.”
Cô còn chưa đi được hai bước, tay đã bị túm lại, khó hiểu xoay người hỏi: “Còn chuyện gì à?” Lúc này cô không khỏi hơi khẩn trương, cái màn này rất kinh điển, y như bạn gái giận dỗi bạn trai… Nghĩ tới đây, cô tự giễu mình hoang tưởng.
Húc Nghiêu nâng một cái túi đưa tới: “Cô quên này.”
Trong đó chính là bộ áo đầm màu trắng tiểu Lam cho cô, Lăng Vi đã đến tiệm giặt thật sạch sẽ, vốn định tự mình đem trả, không ngờ lại gặp mẹ. Cô xoay người nói: “Cái này tôi muốn trả cho tiểu Lam, phiền anh mang đến cho cô ấy giùm.” Nói xong đi nhanh về phía trước, lên một chiếc taxi…
Húc Nghiêu tựa vào thân xe, nhất thời đứng im, trong đầu anh là những lời mẹ Lăng Vi nói lúc đưa bà về, chỉ tiếc Lăng Vi không được nghe thấy.
———— tuyến phân cách ————
Mấy ngày nay Viêm Thần luôn đi tim cô, anh muốn gặp Lăng Vi, nhìn xem cô có ổn không, tiếc là gọi mười mấy cuộc vẫn không có người nhận, mà anh lại không có địa chỉ của Lăng Vi, chỉ có thể vô định mà đi. Anh đi ngang qua nhà cũ của Lăng Vi, nơi đó sớm đã bị phong lại, anh đi đến trường tiểu học, trung học, đại học của hai người, thậm chí còn có siêu thị, nhà hàng họ thường đi, cuối cùng chỉ có thể ngồi ở công viên trung tâm. Theo thói quen lấy điện thoại gọi cho Lăng Vi, đang định cúp máy, lại nghe bên kia có tiếng trả lời: “Tôi hỏi anh, rốt cuộc anh muốn gì?”
Vui mừng trên mặt dần biến mất, anh trầm trầm nói: “Thật xin lỗi, tôi gọi nhầm.” Âm thanh kia không phải là Lăng Vi.
Đang định cúp điện thoại lần hai, bên kia lại nói tiếp: “Nhầm cái đầu anh á, anh gọi đến mười mấy cuộc còn có thể nhầm sao? Gấp gáp tìm Vi Vi như vậy là có chuyện gì, nha đầu kia hiện tại không biết đang ở đâu, có chuyện gì nói với tôi tôi chuyển lời cho.”
Viêm Thần mở miệng định nói, muốn hỏi cô vậy không phiền chứ, nhưng không gặp mặt trực tiếp cũng uổng phí mà thôi, cuối cùng chỉ nói: “Không cần, tôi sẽ tìm cô ấy sau.”
Lúc cúp máy, anh phát hiện điện thoại mình cũng không ít cuộc gọi nhỡ, số Tòng An nhiều nhất, anh định dập máy. Nhưng vừa ngẩng đầu lên lại thấy Tòng An đứng bên kia không xa, trong mắt anh thoáng qua tia hỗn loạn.
Tòng An khẽ mỉm cười: “Quả nhiên anh ở đây, xem ra em lại đoán đúng.”
“Đã trễ thế này, cô tìm tôi có chuyện gì?”
Tòng An ngồi xuống bên cạnh anh, nhìn những ánh đèn sáng tối bên đường, cười nói