Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341404
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1404 lượt.
t đi, sau này Lăng Vi sống ở đây, em mang cô ấy đi thu dọn này nọ. Thu dọn phòng, có cần mua gì thì cứ ghi ra giấy, anh sẽ đi mua cho các người". Anh nói xong đẩy đẩy Tiểu Lam, đồng thời dùng ánh mắt muốn nói Lăng Vi mang Tiểu Lam lên phòng. Lăng Vi hiểu ra liền gật đầu đồng ý
Sau khi hai người đã vào phòng, Húc Nghiêu mới nói chuyện với Ô Qua:" Được rồi, Tiểu Lam đã vào phòng, cậu có thể ngẩng đầu lên đi"
Ô Qua từ từ ngẩng đầu lên, Tiểu Lam xuống tay thật là có lực, anh ta vuốt vuốt mấy cái, sau đó kích động nói:" Đừng nói cho cô ấy biết, tớ cứ trốn trong phòng mấy ngày. Nhớ nha, ngàn vạn lần đừng nói tớ bị thương cho cô ấy biết"
Húc Nghiêu đem hộp cấp cứu đưa vào tay anh , đành phải nói:" không biết kiếp trước cậu thiếu nợ cô nhóc kia như thế nào, vừa thấy cô bé giống như chuột thấy mèo vậy"
Tiểu Lam lôi kéo Lăng Vi nhìn trái nhìn phải, trên mặt còn nở một nụ cười kỳ lạ, giống như là đã phát hiện ra điều gì đó
Lăng Vi khẽ ho một tiếng nói:" nhà của tôi bị chát, thật ngại quá, làm phiền mọi người vài ngày rồi. Chờ tôi tìm được phòng sẽ nhanh chóng chuyển ra ngoài"
Tiểu Lam cười xua xua tay:" Chị Vi Vi, chị đừng khách sáo với em, dù sao phòng này cũng để không, nếu chị đã đến đây rồi, thì hai chúng ta cũng xem như là bạn. Nếu không muốn em cả ngày đối diện với hai người đàn ông thúi , sẽ có ngày phát điên mất. Đúng rồi, chị Vi Vi, bây giờ chị đang làm ở đâu?"
" Đang chờ sắp xếp". Lăng Vi cười nói
Tiểu Lam giống như phát hiện chuyện tốt, vỗ tay vui vẻ nói:" Thật đúng lúc, chị, chị tới tiệm em làm đi. Lần trước chị cũng nói đã từng làm về quần áo, đúng lúc trong tiệm em đang thiếu một người, chuyện gì cũng đều đến tay em làm, thật là không thể chịu nổi nữa"
Đề nghi này đối với Lăng Vi mà nói quả thật là hay, cô bỗng nhiên chuyển đến nhà Húc Nghiêu sống thì cũng phải làm chút chuyện gì đó, dù sao khi ở Mỹ cô cũng đã làm về quần áo, có thể giúp đỡ trong tiệm của Tiểu Lam được
Tiểu Lam lấy ga giường trong cửa hàng, lại thuận tiện nhắc lại chuyện:" Chị, chị là người con gái đầu tiên anh trai em mang về,hai người ....". Cô dừng lại một chút, chờ Lăng Vi nói
Mà Lăng Vi lại vô cùng kinh ngạc nhìn cô:" Anh trai? Húc Nghiêu là anh em hả?". Cô lần đầu tiên nhìn thấy Tiểu Lam gần gũi với Húc Nghiêu như vậy, cô cứ tưởng rằng Tiểu Lam chính là bạn giá của anh, chỉ là không ngờ cô bé chỉ náo noạn một chút. Cô lại nghĩ đến lúc ở cửa cô nhắc lại chuyện bạn gái với anh thì bộ dạng của anh là giật mình sao? Thật ra là hiểu lầm. Lúc ấy cô nói những câu như không hiểu bạn gái,.. Đúng là làm trò cười rồi, Lăng Vi tự nở nụ cười chế giễu
Khóe miệng Tiểu Lam cong lên, hình như gửi thấy mùi vị mập mờ:" Chị, chị nghe đến chuyện em là em gái của anh Húc Nghiêu thì vui mừng như vậy, chẳng lẽ chị....". Cô bé bỗng chốc nói to lên:" yêu thích anh em"
Lăng Vi không hề để ý tới cô bé
Sau đó nở nụ cười bất đắc dĩ, sau đó mở cửa phòng
Húc Nghiêu ngồi trên ghế salong, nghe thấy tiếng động trong phòng, nhìn về phía phòng của Lăng Vi, bốn mắt chạm nhau, anh khẽ cười nói:" Tiểu Lam đối với mấy chuyện này còn ngốc, em đừng để ý đến nó"
Lăng Vi lắc đầu, dùng mắt hỏi về phía Ô Qua, muốn hỏi xem anh ta như thế nào. Thấy Húc Nghiêu gật đầu, cô mới an tâm. Nhìn tư thế đứng ở cưa thế này có chút kỳ lạ, cô định đi ra cửa, rồi bình tĩnh ngồi trên ghế salong. Ánh mắt nhìn thấy Tiểu Lam đang núp ở cánh cửa cười trộm, không khỏi lắc đầu, cô bé này thật sự tinh quái vô cùng
Không khí có chút xấu hổ, trong lòng Lăng Vi có không ít nghi ngờ, nhưng khi ngồi cạnh Húc Nghiêu lại không biết hỏi từ đâu, mặc dù Húc Nghiêu rất thẳng thắn với cô, nhưng anh lại là một con người bí ẩn, àm bí mật này còn không được mở ra
Lăng Vi im lặng một lúc, mới nói:" Tôi muốn..."
Cô còn chưa nói hết, Tiểu Lam lao ra từ trong phòng, lấy tay làm động tác" Stop", sau đó hùng hùng hổ hổ chạy đến gõ cửa phòng Ô Qua quát to:" Mau chạy ra đây, theo tôi ra ngoài mua đồ, nhanh lên....". Ý định của cô là, muốn cho Lăng Vi cùng Húc Nghiêu có thời gian tâm sự, mà cô cùng Ô Qua đi ra ngoài chính là tạo cơ hội cho bọn họ
Trong phòng Ô Qua không hề có tiếng động, Tiểu Lam nóng nảy, dùng chân hung dữ đạp một cái, gây ra tiếng động to có thể nghe thấy
Húc Nghiêu đem Tiểu Lam kéo ra nói:" không phải đã nói rồi sao, muốn mua cái gì anh giúp em mua, Ô Qua cậu ấy bận rộn cả ngày, cũng mệt lắm rồi, em đừng chọc cậu ấy nữa"
Tiểu Lam thu hồi lại đùa giỡn, mặt nghiêm lại nói:" Anh, anh đang nói dối"
Thịt rắn
Editor: Ly Ly
Lăng Vi phút chốc giật mình, chẳng lẽ Tiểu Lam phát hiện ra điều gì?
Húc Nghiêu trấn định lại nhanh chóng: "Được rồi, tối nay em muốn ăn gì, anh tự mình xuống bếp nấu ăn, thế này có được không?".
Tiểu Lam im lặng một lúc, sau đó mới nở ra nụ cười vui sướng: "Đây chính là anh nói đó, đừng có mà đổi ý. Còn nữa, kể từ lúc đến đây, Ô Qua không ra ngoài phòng khám cũng chính là đến những chỗ kia nhảy nhót, anh ta có thể làm chuyện gì tốt được chứ, anh, anh