XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Khó Thoát

Duyên Đến Khó Thoát

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341409

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1409 lượt.

váng. Chỉ có ba trấn định bắt con rắn to 7 tấc ấy , khi nhìn thấy con rắn nằm trên mặt đất co quắp lại sau đó không động đậy, ...".
(*) Thước: đơn vị đo độ dài của anh và mỹ một thước anh bằng 12 tấc = 0,3048 mét
Không ngờ rướng rượu thật không vô ích, cô thở dài một hơi, sau đó mở thêm một lon nữa, bắt đầu uống.
Húc Nghiêu không còn cười nữa mà nói: "Cho nên em mới sợ rắn như vậy?". Anh để lon bia xuống, đứng dậy đi tới bên cạnh Lăng Vi cúi đầu xuống nhìn cô và nói:" Chúng ta luôn ấn tượng rằng rắn đều có độc , kinh khủng, nhưng thật ra, đa số rắn đều không có độc, mà bị rắn cắn đến chết cũng rất ít người bị. Lâu dần,chúng ta cũng chỉ tưởng tượng ra loài rắn đáng sợ mà thôi.
Lăng Vi khẽ uống tiếp một hơi, mặt đã chuyển sang màu hồng, cô khẽ mỉm cười nói: "Thật sao?"
Húc Nghiêu khẽ gật đầu, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Khi còn bé có người đã nói cho tôi biết rằng, thắng bản thân mình mới là chiến thắng được tất cả, em xem, thịt rắn em còn dám ăn rồi, thì nó còn gì để em sợ như vậy? Em đừng để trí nhớ của em lừa gạt".
Lăng Vi ngẩng đầu lên nhìn anh, phía sau anh là cả trời đêm đen nhánh, mà bên tay phải anh còn có ánh sáng của đèn điện , khung cảnh này thật sự rất đẹp cũng rất ấm áp. Cô muốn mở miệng nói gì đó, nhưng khi định nói ra cô lại chẳng biết nói gì, im lặng một lúc mới thốt ra được một câu hỏi: "Anh và Du Bá Niên có quen biết? Rốt cuộc anh là ai? Tại sao lại cố tình đến gần tôi?..."
Húc Nghiêu ngồi chồm hổm, nhìn Lăng Vi đã ngủ quên mất. Mặt của cô hiện lên màu hồng nhạt, nhìn gần mới phát hiện ra da của cô rất trơn lại mềm, trên người còn tỏa ra mùi rượu, trong giấc ngủ cô chẳng có chút phòng bị nào.
Húc Nghiêu không tự giác mà đưa tay chạm vào mặt cô, Lăng Vi bỗng nhúc nhích, hình như là không vừa lòng bị người ta đụng vào, nhưng cũng không có tỉnh, khóe miệng Húc Nghiêu khẽ nhếch lên, đôi tay cố định mặt của cô, sau đó từ từ cúi xuống. Thân. (Ứ hiểu sao bà tác giả lại nói chữ này, chắc có nghĩa là thân chào chăng



Trái lương tâm


Editor: Ly Ly
Buổi sáng hôm sau, Lăng Vi cảm thấy đầu có chút đau, mặc dù không hề có kinh nghiệm gì, nhưng cô hiểu rõ đây là kết quả của việc say rượu. Cô cố gắng nhớ lại, tối hôm qua.... Hình như cô cùng Tấn Húc Nghiêu uống 1 chút bia, nhưng mà cô nói chuyện gì, cô vẫn chưa nhớ rõ, làm sao cô có thể về phòng, chuyện này cô cũng không biết.
Vỗ vỗ gương mặt, tính toán muốn vào phòng tắm rửa mặt cho tình táo, lại thấy Húc Nghiêu cùng Tiểu Lam đã ngồi trên bàn ăn rồi. Húc Nghiêu nhìn thấy cô thì khẽ cười, nụ cười kia nhìn rất chân thành, nhưng cô lại có cảm thấy gì đó quái dị, Tiểu Lam cười nói: "Chị, chị phải nhanh lên, hôm nay chúng ta còn phải đi ra cửa hàng."
Lăng Vi làm vệ sinh cá nhân nhanh chóng, lúc đi ra nhìn thấy Tiểu Lam gõ gõ vào cửa phòng Ô Qua, nổi giận đùng đùng mà nói: "Cho anh mười giây, nếu không ra, cả đời này cũng đừng có xuất hiện trước mặt tôi". Sau đó bắt đầu đếm ngược: "Mười, chín, tám, bảy...". Đến tới hai dừng lại một lúc, sau đó nhìn chằm chằm vào cửa, hung hăng nói ra số "một".
Húc Nghiêu đứng ở bên cạnh xem mà lắc đầu, anh biết rõ tính tình của Tiểu Lam, có thể đoán được sắp có bi kịch rồi.
Tiểu Lam liếc nhìn người ở ngoài cửa kính, tự tin nói với Lăng Vi: "Chị, em biết chị đang nói giúp cho thằng cha này, nhưng mà việc này chị cứ mặc kệ , em biết rõ tính cách của anh ta, nếu em đi ra ngoài, anh ta vẫn sẽ như vậy, chỉ sợ là mọi chuyện sẽ không rõ ràng là vì sao em giận anh ta rồi".
Khó có thể tin được Tiểu Lam lại nói ra những lời này, Lăng Vi có chút giật mình: "Vậy em có nói cho anh ta biết em đang giận cái gì sao? Hai người chẳng ai thẳng thắn nói thật, nếu như vậy sẽ gây ra vết nứt, có thể dễ dàng gây hiểu lầm cho đối phương, nếu vì hiểu lầm mà để lỡ mất nhau, như vậy rất đáng tiếc".
Tiểu Lam sửa sang lại giá treo quần áo, gật đầu nói: "Điều này thì em biết, chỉ tiếc là anh ta lại không rõ, cái đồ đầu gỗ kia cũng không biết là đang suy nghĩ và muốn điều gì, dùng cách gì em cũng đều làm thử, đánh cũng đánh, mắng cũng mắng, ngay cả quyến rũ cũng đã được sử dụng, nhưng anh ta vẫn dùng thái độ khách sáo đối với em, em còn có thể làm sao?". Giống như ý thức được trong lời nói của mình có chút bi thương, cô xoay người tràn ngập niềm tin tưởng nói: "Hơn nữa, em đây tuổi trẻ lại xinh đẹp, muốn tìm đàn ông không khó, như cái người này cái gì cũng không hiểu, là người đàn ông chỉ biết động tay động chân. Chị, chị nói có đúng không?
Lăng Vi thở dài, không biết khuyên nhủ thế nào, cô nhóc Tiểu Lam này so với cô càng rõ hơn, cũng càng phóng khoáng hơn.
Buổi sáng khách không nhiều, Lăng Vi nhân thời điểm rảnh rỗi gọi điện thoại cho Diệc Trúc, hỏi tình huống của cậu ấy giờ ra sao, nhưng người nghe điện thoại lại là Âu Chấn Gia.
"Cô Lăng, Diệc Trúc còn đang nghỉ ngơi, cô gọi đến là có chuyện gì sao?".
Lăng Vi cười yếu ớt, nếu sự cố ngoài ý muốn kia có thể làm cho vợ chồng bọn họ gượng vỡ lại lành, chuyện này coi như cũng là một việc tốt.