Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Khó Thoát

Duyên Đến Khó Thoát

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341398

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1398 lượt.

ai cô: “Ôm chặt lấy tôi.”
Còn chưa kịp phản ứng, một trận trời quay đất cuồng, bầu trời đem đen nhánh và sườn dốc không thấy đáy, hai người cứ thế ôm nhau lăn xuống dưới...



Không thể nào


Một khắc lúc lăn xuống, cơ thể hai người vô cùng gần, Lăng Vi nhìn thấy cặp mắt sáng trong của Húc Nghiêu, cảm giác rất an tâm. Cô ôm chặt Húc Nghiêu, cẩn thận che cho cánh tay trái của anh. Cố gắng giảm bớt gánh nặng cho anh.
Hiểu ý Lăng Vi, Húc Nghiêu cười thầm, dùng ngôn ngữ miệng nói “cám ơn”. Lăng Vi cho là anh sợ lên tiếng sẽ bị đám người kia nghe thấy, nhưng cô lầm rồi, lúc này Húc Nghiêu đã nói không nên lời, vết thương dưới quá trình lăn lộn bị đè ép, mạch máu sợ đã vỡ hết. Anh lại dùng cơ thể của mình che chở cho Lăng Vi, chịu phần lớn sát thương. Mặc dù bóng tối che đi sắc mặt tái nhợt của anh, tiếng va chạm át đi tiếng thở dốc, nhưng nếu cứ thế mà lăng xuống, cho dù không bị sao, cho dù trốn thoát khỏi đám người kia, anh cũng sẽ vì mất máu quá nhiều mà bất tỉnh thậm chí là… chết!
Nghĩ đến điều này, anh cố tập trung, dùng âm thanh suy yếu nói với Lăng Vi: “Tìm cách dừng lại… tìm một chỗ… trốn kỹ…” Anh đã không rõ mình đang nói những gì, trời đen kịt, hình như anh va phải thứ gì đó, trong đầu anh dần trắng xóa, ý thực trở nên mơ hồ.
Cảm thấy Húc Nghiêu ngày một yếu ớt, Lăng Vi giật mình đoán tình trạng của anh chắc rất tệ, cô dùng sức nắm lấy một cái cây to, móng tay cắm thật sâu vào vỏ cây. Sức nặng của hai người dồn hết vào một tay của cô, cô cắn răng, gắng nắm rễ lớn. Húc Nghiêu bây giờ đã hôn mê, tay anh dần buông lỏng, trượt từ người Lăng Vi xuống.
Lăng Vi hoảng sợ, cuống quít tóm lấy tay anh, một cái nắm này khiến hai người lại lăn thêm một đoạn nữa, cho đến khi va phải một cái cây khác. Phần lớn thân thể của Lăng Vi đè lên rễ cây, Húc Nghiêu thì nằm lên người cô. Hai mặt giáp công khiến cô thở không nổi, trên người chỗ nào cũng đau đớn.
Tựa vào lồng ngực Lăng Vi nghỉ ngơi thật lâu, Húc Nghiêu cảm giác mình khá hơn, anh đứng dậy. Không ngờ Lăng Vi lại ôm cứng hông anh nói: “Anh muốn làm gì? Mau nằm xuống.” Nhìn cô khẩn trương, Húc Nghiêu cười từ tận tâm, ngồi xuống bên cạnh Lăng Vi, cầm tay cô kiên quyết nói: “Yên tâm, tôi sẽ luôn ở đây, không bỏ lại cô một mình đâu.”
Nghe thế, khóe miệng Lăng Vi giật giật, cười không nổi, cô lo lắng vết thương của anh lại nứt ra, nhưng cô nói ra không được. Suy nghĩ một chút, đành thuận theo gật đầu, sau đó yên tâm nắm tay anh, thật chặt, mười ngón đan xen.
Húc Nghiêu cảm giác trên tay trái mình có thực vật nát vụn đấp lên, anh ngạc nhiên hỏi: “Cô đắp thuốc cho tôi à?”
Lăng Vi gật đầu một cái, lúc Húc Nghiêu nghỉ ngơi, cô cũng không có rảnh, tìm xùn quanh được một ít thảo dược, dùng miệng mớm rồi lấy vải quấn quanh tay anh. Khi còn bé thường lên núi với ba, lần đó gặp phải rắn, ba đã học về các loại thảo dược để sau này cho dù có gặp nạn trên núi cũng có thể tự sơ cứu. Lâu lắm rồi, cô gần như quên hết các loại cây thuốc hữu dụng, lúc nãy đấp cho Húc Nghiêu cô còn lo sẽ hái nhầm cây độc. Cũng may, cô nhai thử, cho nên dù có là cây độc cô cũng sẽ là người bị trước. Về phần vải… cô sờ sờ cánh tay thiếu một đoạn tay áo của mình, mỉm cười.
Húc Nghiêu vỗ vỗ đầu Lăng Vi, buồn cười nói: "Ngoan, làm tốt lắm."
Lúc này, trong đầu Lăng Vi xuất hiện cảnh một con chó trung thành nằm bên chân chủ nhân, tay chân cô nhất thời cứng ngắc.
Trời sáng, nơi này mọc đầy cây cối, Húc Nghiêu nhìn bầu trời một lát, sau đó cười nói: “Yên tâm, chúng ta có thể ra ngoài.”
Lăng Vi chần chờ, cô kéo tay phải không bị thương của Húc Nghiêu nói: “Đừng đi vội, cho tôi xem vết thương trên tay anh đã, hơn nữa không chừng đám người kia còn chưa đi, bây giờ chúng ta ra ngoài chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới?”
“Tin tôi, dù tự chui đầu vào lưới cũng đỡ hơn ở đây chờ chết, hơn nữa…” Anh dừng lại, nhìn Lăng Vi mấy vòng, áy náy nói, “Cô cũng bị thương.”
Tối hôm qua lúc lăng xuống, Húc Nghiêu cản hết đa phần sát thương, chỉ là sau khi anh mất máu mà bất tỉnh, Lăng Vi đã mang anh đi một đoạn đường, đường chỗ này gập ghề dốc cao, chỉ sợ thương tích trên người cô cũng không ít hơn Húc Nghiêu bao nhiêu. Lăng Vi không để ý mình bị trầy nhiều chỗ, nhưng cũng không đáng ngại. Những bết thương này để vậy cũng không sao, có điều nếu để lâu sẽ lưu lại sẹo, đối với một người phụ nữ thì quá là đau đớn.
Quan trọng hơn, anh muốn tìm cho ra kẻ đã xuống tay với bọn họ! Tấn Húc Nghiêu anh không phải người hiền lành, bị khi dễ mà chịu thua tuyệt không phải là anh.
Lăng Vi không biết tia lạnh xẹt qua trong mắt Húc Nghiêu có phải ảo giác hay không, cô chỉ cảm thấy rất có lỗi với Húc Nghiêu, nếu không phải cô muốn đến đây cũng sẽ không xảy ra chuyện này. Nếu không phải… nghĩ đến đây, một nghi vẫn xuất hiện trong đầu cô: Tại sao bọn người đó biết hai người ở đây, chẳng lẽ có người theo dõi? Cô giật mình nhìn Húc Nghiêu, hỏi: “Dọc đường đi chúng ta có bị theo dõi không?”
Húc Nghiêu nhắm mắt lắc đầu, dường như đang nghĩ gì đó, kh