Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Khó Thoát

Duyên Đến Khó Thoát

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341386

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1386 lượt.

i anh mở mắt ra, anh rất bình tĩnh nói: “Không thể nào, dọc đường đi tôi rất cẩn thận, một khi có người đến gần tôi đều chú ý. Nếu cô muốn biết chỗ nào có vấn đề, vậy cố nhớ đi, suốt đường đi chúng ta đã gặp ai.”
“Ông chủ quán ăn sáng? Người chỉ đường?” Lăng Vi lắc đầu, “Tôi thật sự không đoán ra ai khả nghi.”
Húc Nghiêu thở dài một cái: “Cô để sót một người.”
Lăng Vi không chút suy nghĩ lập tức phản bác: “Không thể nào. Chú Quý là người thân tín của ba tôi, từ nhỏ tôi đã biết chú ấy, chú Quý rất hiền, tuyệt không làm ra chuyện hại người đâu!”
Húc Nghiêu kéo cô ngồi xuống, trấn an nói: “Hiện tại tôi không thể nói chính xác có phải chú Quý làm hay không, chỉ là cô nhớ lại xem, biết cụ thể vị trí của chúng ta, trừ ông ta còn có thể là ai? Cô có nhớ không, lần thứ hai chúng ta đi vào nhà, ông ta đã gọi một cú điện thoại, có phải gọi cho con trai ông ta thật không, chúng ta không thể khẳng định.” Nói một đoạn dài, anh hơi mệt, tối qua mất không ít máu, lại chẳng có gì ăn, cảm giác mơ hồ dần xuất hiện, anh đành tựa đầu vào cây.
âm thanh phản bác của Lăng Vi dần yếu đi, cô thừa nhận boăn khoăn của Húc Nghiêu là chính các, hơn nữa trước đây anh cũng đã nói có cảm giác không tốt, nhưng Lăng Vi vẫn không tin chuyện chú Quý giết người làm hung, hơn nữa giết bọn họ thì có lợi ích gì chứ.
Húc Nghiêu hoàn hoãn nói tiếp: “Được rồi, chuyện này để sang một bên, chúng ta trước hết nên nghĩ cách tìm được đường ra ngoài.”
Lăng Vi nhìn Húc Nghiêu, thở dài.
Nhìn theo ánh mắt của cô, Húc Nghiêu phát hiện trên tay mình chỗ quấn vải máu lại bắt đầu loang ra. Anh định nói vài vời an ủi, không ngờ Lăng Vi khẩn trương quỳ trước mặt anh, sau đó gỡ vải ra, nhìn vết đao trên tay anh. Vết thương sâu dài lại lần nữa nứt ra, máu lẫn vào màu xanh của thực vật trông rất đáng sợ. Không để ý đến, Lăng Vi cẩn thận lấy thảo dược xuống, sao đó dùng tay áo sạch từng li từng tí lau xung quanh vết thương.
Húc Nghiêu nhìn cô nói: “Cảm ---” Còn một chữ “ơn” chưa kịp nói, phía xa truyền đến âm thanh, hai người Lăng Vi liếc mắt nhìn nhau, sau đó không để ý đến vết thương dìu nhau đứng lên, tránh khỏi hướng truyền đến âm thanh. Húc Nghiêu thật sự không ngờ, đã qua một đêm nhưng những người đó vẫn không buông tha, lần này hai người bị thương bọn họ làm sao trốn được đây?



Chân tình hiện ra


Nghe giọng nói càng ngày càng đến gần , Lăng Vi cau mày, giảm dần tốc độ nói: "Như vậy không được, hau chúng ta nếu ở chung một chỗ sẽ chạy không nhanh, hơn nữa tay của anh cũng không thể nào chịu được khi cử động mạnh". Cô giống như đã ra một quyết định gì, ánh mắt kiên định nói: "Chúng ta tách ra thôi, ít nhất có thể phân tán lực chú ý của họ, có lẽ như vậy một trong hai người có cơ hội chạy trốn".
Sắc mặt Húc Nghiêu hơi tái nhợt, trên trán còn thấm mồ hôi lạnh, anh nhỏ giọng nói: "Em sợ chết sao?"
"Sợ, làm sao lại không sợ? Chỉ có điều anh không biết , em đã từng chết một lần rồi". Cô sờ sờ vết sẹo ở gáy, khóe miệng lại nở nụ cười lạnh lẽo. Năm đó cô đem mảnh sứ cứa vào cổ, trong nháy mắt cô có thể cảm nhận mình sắp chết , khi đó trạng thái của cô giống như rơi vào trạng thái chân không.
Húc Nghiêu cũng dừng bước chân, kiên định nói: "Được, nếu vậy anh đi bên phải."
Lăng Vi cũng nở nụ cười với anh: "Em đi bên trái".
Lăng Vi đẩy anh : "Đừng nói những chuyện này nữa, em dẫn anh đi tìm chỗ trốn, nhìn bộ dạng yếu ớt của anh, bây giờ chỉ cần 1 trận gió thổi qua cũng dễ dàng thổi bay".
Húc Nghiêu xì xì ra tiếng, hình như bị Lăng Vi đụng phải vết thương. Lăng Vi vội vàng rút tay về, lo lắng hỏi: "Tôi... Anh... Này. Tôi làm anh bị thương sao? Trên người anh có nhiều vết thương lắm sao?". Mới lúc nãy bị đập đau vô cùng nhưng Lăng Vi cũng không khóc, nhưng lúc này trong hốc mắt dâng lên một luồng khí nóng.
Húc Nghiêu nhếch miệng nở nụ cười, một tay ôm lấy cô vào lòng, : "Anh lừa gạt em thôi, không có việc gì, anh thật sự không có việc gì, em đừng khóc mà. Anh biết Lăng Vi là một người phụ nữ không bao giờ khóc".
Anh nói như vậy, cô cảm thấy mình giống như bị lừa, cô hít vào một hơi thật dài: "Anh cảm thấy đùa như vậy rất vui sao? Đúng, tôi sẽ không khóc, đó là do tôi biết dù có khóc cũng không thế nào giải quyết được vấn đề gì, mà tôi cũng giống anh, cũng có thất tình lục dục ( hỉ nộ ái ố, trạng thái tình cảm của con người), anh nghĩ rằng tôi và anh có thể thấy người khác bị thương mà không có một chút cảm xúc nào sao? Tôi cũng sẽ đau lòng mà".
Tôi cũng sẽ đau lòng... Tôi cũng sẽ đau lòng.... Một câu nói như vậy, nhưng lại khiến Húc Nghiêu cảm thấy vô cùng ấm áp, anh càng thêm xác định tình cảm trong lòng mình. Niềm vui trên mặt không cách nào che giấu được, anh bước đến, hôn lên môi cô.
Hai người chật vật tại nơi hoang tàn vắng vẻ này mà ôm nhau, đắm đuối, ặc dù lúc này là thời điểm nguy hiểm, nhưng trong lòng họ đều không quan tâm đến, chỉ có nụ hôn ngọt ngào cùng ấp áp.
Húc NGhiêu từ từ buông Lăng Vi ra, lấy tay chạm vào khuôn mặt cô, cười nói: "Anh thích nụ


XtGem Forum catalog