Tác giả: Mặc Tử 1123
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342167
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2167 lượt.
ng một đêm trăng sáng, chị ấy có thể mặc váy lụa mỏng tung bay ngồi cạnh một gốc cây cổ thụ trên đỉnh Hoa Sơn gảy đàn thổi tiêu.”
“Đỉnh Hoa Sơn, có cổ thụ? Nếu có cổ thụ thì cũng được rào quanh bảo vệ, không thể leo lên được mà?” Tiểu Bạch nghi ngờ nói chen vào.
Trác Nhất im lặng liếc anh ta một cái, cắn răng nói: “Ý cảnh mà thôi, làm ơn đi, cái mà chị ấy thích là ý cảnh! Bởi vì không dám leo núi trong đêm tối om, đàn trang cổ cũng quá nặng không thể nào mang lên, cộng thêm không ai nổi điên với chị ấy nên chỉ có thể tượng tượng. Thật ra thì tôi cảm thấy nếu có thể ở một, hai đêm trên núi, thử đi du lịch vào ban đêm trên núi Thanh Thành, tìm một nơi có cái đình nhỏ, thác nước nhỏ… ngồi xuống, thổi một khúc lãng mạn cho chị ấy, sau đó trước hoa dưới trăng…”
Đồng chí Long Tuyền chấp nhận ý kiến tương đối có tính xây dựng này của Trác Nhất. Anh đi giày tác chiến màu xám tro, đeo ba lô ngụy trang cùng với cây tiêu Lâm Lung tặng kia. Vào buổi trưa ngày 10 tháng 5 năm 2008 khi mặt trời lên cao, anh từ nhà lên đường đi với Lâm Lung đến trung tâm vận chuyển hành khách tại Đô Giang Yển, sau đó mua một bịch khoai tây lớn, đùi gà và vài loại thức ăn nhanh của phương Tây, lại thuê một chiếc taxi đến đập nước.
Hành trình mà Lâm Lung hoạch định cũng không phải là đi thẳng đến núi để du ngoạn, mà là đi đến ngã ba của một thị trấn chỗ Đô Giang Yển giao với Thành Đô, nơi có một khu nhà tiểu học. Cô tài trợ cho một cậu bé khoảng lớp bốn, lớp năm nơi này. Lần này chọn ngày chủ nhật không phải đi học, thuận đường đưa cho cậu ấy một số đồ dùng văn phòng và sách ngoại khóa.
Nhìn Lâm Lung cẩn thận tỉ mỉ kiểm tra bài thi và phiếu điểm của đứa bé kia, nét mặt ôn hòa trao đổi với mình, Long Tuyền rất là cảm khái. Theo như cách nói văn nghệ thì bộ dạng này của cô chính là toàn thân tỏa ra ánh sáng của người làm mẹ, rất mê người, đặc biệt vô cùng hấp dẫn những người đàn ông độc thân khát vọng lập gia đình như anh.
Nhưng thật đáng tiếc là, đứa bé tên Nhạc Thiên đó gọi Lâm Lung là “chị” mà gọi anh là “chú”!!
Đồng chí Trung tá rất bi thương, thậm chí còn sử dụng phản quang ánh sáng qua thủy tinh để lặng lẽ kiểm tra xem bản thân mình có thật sự ở hai lứa tuổi hay không, đồng thời cắn răng thầm hận khí hậu cao nguyên Vân Nam và khoảng thời gian bôn ba mệt nhọc khiến anh quá mức ngăm đen, tang thương.
“Nhạc Thiên rất lợi hại, thành tích rất tốt! Nhưng không chỉ thành tích tốt, mà nhân phẩm cũng phải tốt! Phải làm người chính trực, lương thiện. Nói như vậy, nếu về sau em thi được một trường học tốt thì chị sẽ giúp đỡ em đến khi em 18 tuổi. Sau khi thật sự trưởng thành thì phải tay làm hàm nhai! À, đây là quà tặng cho em.”
Vừa nói Lâm Lung vừa lấy một bọc sách, bút chì, bút máy, hộp bút và đồ dùng văn phòng phẩm cùng với mực nước, bảng chữ mẩu Trung Hoa mỗi thứ hai cái từ trong hành lý ra, lại dặn dò: “Đến lớp năm sẽ học viết chữ bằng bút máy, chị chuẩn bị trước cho em. Nếu không phải làm gì thì có thể luyện tập trước, tóm lại phải “Học tập tốt, ngày ngày tiến bộ”!”
“Vâng! Cảm ơn chị, em đã nhớ rồi! Em sẽ không ngừng cố gắng!” Hai mắt Nhạc Thiên vụt sáng lên, nghiêm túc gật đầu đồng ý.
Sau khi kết thúc buổi gặp mặt thì Long Tuyền đi theo Lâm Lung đến hành lang ở tầng hai, cả hai từ từ đi tới cầu tháng. Anh tò mò hỏi: “Tại sao muốn nhấn mạnh 18 tuổi?”
“18 tuổ, cho dù tiếp tục học đại học cũng đã có thể tự mình kiếm tiền. Em có thể giúp đỡ cậu bé, nhưng không thể nào giúp đỡ mãi được. Nếu không, không phải trở thành người ăn bám rồi sao? Ý định của em là đến lúc đó lại xem xét có nên giúp đỡ phí đại học hay không, hiện tại không thể để cho em ấy có suy nghĩ sai lầm rằng mọi việc có thể dựa vào người khác được.”
“Có lý” Long Tuyền vừa gật đầu, vừa thuận tay gõ vào bức tường ngăn phòng học trong hành lang, sau đó không khỏi nhíu mày.
“Sao vậy?” Lâm Lung thấy anh dừng bước, lại dùng đốt ngón tay bắt đầu nghiêm túc gõ vào mặt tường một lần nữa, rất là nghi ngờ.
Long Tuyền gõ đến đầu cầu thang, sau đó sắc mặt không tốt trả lời: “Tường này… có 24 bức, tại sao lại là 12?”
“Nơi này cũng không phải tường chịu lực.” Lâm Lung nhún vai một cái, cô không học qua kiến trúc, khái niện 24, 12 tường là dự thính trong giờ học thiết kế nên chỉ biết 12 là tường gạch đơn, bình thường không thể chịu lực.
“Phòng học lớn, cho dù không chịu lực cũng phải vững chắc mới tốt.” Long Tuyền tiếc nuối nói.
“Thôi đi, anh cũng không cần quản những chuyện như vậy. Bây giờ cũng sẽ không có ai cầm bom ném nổ trường học, không quan trọng.” Lâm Lung bĩu môi, dẫn đầu đi xuống tầng về phía cổng trường.
Bọn họ cần đến núi Thanh Thành vào buổi chiều hôm nay, hơn nữa cần tìm được một gia đình làm nông thích hợp trong núi làm nơi ở. Thời gian rất gấp, cũng không có thời gian để tiếp tục rối rắm vấn đề hành lang vách tường nữa.
“Ừ.” Long Tuyền bước nhanh đuổi theo, ném vấn đề kiến trúc ra sau đầu, bắt đầu đi về hướng núi Thanh Thành, đợi đến buổi chiều sẽ bắt đầu chuyến du lịch buổi tối trên núi.
Quả nhiên núi Thanh Thành nằm v