XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Là Em

Duyên Đến Là Em

Tác giả: Mặc Tử 1123

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342032

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2032 lượt.

nhất định về vấn đề này, vì vậy càng muốn phê bình đất nước mà mình đang sinh sống thì Long Tuyền chỉ cười lạnh.
Anh thật đã nhìn lầm, cô gái Triệu Yến này căn bản không phải là một quản lý truyền thông cao cấp có suy nghĩ khôn khéo thông minh tỉ lệ thuận số tuổi của mình, cô là một người hay phẫn nộ và tức giận, cảm thấy trăng nước ngoài thì tròn hơn trăng ở đây.
Long Tuyền rất muốn nói với cô rằng cô không điều tra thì không có quyền lên tiếng. Cô không ở sâu trong lòng đất nước họ, không phải là một công dân chính thức mà chỉ là những lần du lịch ngắm cảnh ngắn ngủi mấy ngày tựa như cưỡi ngựa xem hoa thì sao có thể thực sự hiểu rõ nó, nhìn thấu nó? Sở dĩ chúng ta có bất mãn với Tổ quốc là vì chúng ta được sinh ra, trưởng thành ở đây, vì vậy ngày càng hiểu rõ, càng hy vọng nó thay đổi.
Anh muốn nói một nhà báo chân chính thì nên hướng dẫn dân chúng nên đối đãi với Tổ quốc một cách lý trí hơn, lạc quan mong đợi nó phát triển mà không phải hướng nhân dân lấy tự do ngôn luận làm đòn bẩy để càng thêm chán ghét xã hội này, tiến tới việc muốn thoát ly khỏi nó, thậm chí lật đổ nó!!
Nhưng nếu nói ra những lời này với một người chỉ có sự miệt thị và không cam lòng trong mắt thì chẳng có ý nghĩa gì hết, vì vậy Long Tuyền chỉ tìm một kẽ hở nho nhỏ trong quá trình diễn thuyết của cô mà lạnh nhạt nói: “Cô thích đi nước ngoài mua đồ sao? Thật đáng tiếc, vì nghề nghiệp của tôi có nguyên nhân đặc biệt nên người thân bị hạn chế xuất ngoại.” Thật ra thì cũng không phải tuyệt đối không thể ra nước ngoài du lịch, chỉ là cần nội bộ thẩm phê mà thôi, nhưng anh cố ý nuốt nửa câu còn lại không nói.
“Cái gì?” Triệu Yến khẽ sửng sốt, cô cảm giác như mình sắp thuyết phục được anh lính ngu ngốc có đầu óc dạng lập phương rồi, bỗng không ngờ anh ta lại nói một câu như vậy.
Ý anh ta là mình không thể gả cho anh ta có đúng không??
Thôi đi, ai mà thèm…!!
Ăn xong bữa trưa Triệu Yến liền lập tức bày tỏ: tôi nghĩ chúng ta không cần thiết phải tiếp tục nói chuyện với nhau nữa, sau đó đứng dậy lễ phép tạm biệt, một đi không trở lại.
Thôi đi, ai mà thèm…!! Không trở lại là tốt nhất. Long Tuyền cũng quăng cho bóng lưng của cô ta một ánh mắt khinh miệt sắc lạnh, sau đó gọi người phục vụ mang lên một phần cơm rang trứng. Vừa rồi vì duy trì hình tượng nên anh ăn rất lịch sự, nhưng chút đồ ăn này không đủ để anh nhét kẽ răng.
Người là sắt cơm là thép. Xem mắt không thành công cũng không sao, nhưng bụng thì phải lấp đầy!!
Đợi đến khi ăn hết số cơm có trong chiếc đĩa tinh xảo, phân lượng tổng cộng lại cũng không được 2 lạng, trứng gà không thấy đâu thì Long Tuyền hoàn toàn buồn bực. Anh nghĩ thầm: thời gian ở trong bộ đội quá lâu, ăn bữa trưa miễn phí đến mức nghiện nên đã tách rời với xã hội rồi… Long Tuyền không tiếng động rơi lệ.
Sau bữa cơm trưa, thấy thời gian vẫn còn sớm Long Tuyền liền đi bộ dọc theo đường Hồng Tinh về phía Nam chếch hướng Tây 35 độ, mục đích là đường Xuân Hi ở trung tâm thành phố để xem náo nhiệt để bổ sung một chút kiến thức về cảnh đẹp ở quê hương sau nhiều năm xa cách.
Trên đường đi anh thuận tay mua hai cái bánh bao nhét vào bụng, sau đó vừa bước nhanh về phía trước vừa tiếp tục suy nghĩ về kế hoạch huấn luyện đáng chết mà đội trưởng đã giao.
Mặc dù đội trưởng Chu Tinh Khiết kia có dung mạo rất âm hiểm láu cá, thỉnh thoảng lại hay làu bàu thế nhưng rất nghiêm túc trong công việc. Từ trước tới giờ khi bố trí nhiệm vụ đều là nói một không hai, anh ta đã nói khi trở về phải có bản kế hoạch hoàn chỉnh, như vậy thì nhất định sẽ chờ Long Tuyền đúng hạn nộp lên, tuyệt đối không chấp nhận bất kỳ lý do gì để trì hoãn.
Cho nên dù đang đi dạo phố thì trong đầu anh vẫn phải chia làm hai não, một não thì nghỉ phép, còn một não thì phải tiếp tục thực hiện nhiệm vụ suy nghĩ. Có những lúc bị bóc lột một cách quá ngoan độc, Long Tuyền lệ nóng doanh tròng chỉ muốn ngửa mặt lên trời thét dài – đội trưởng, anh có thể chỉ giao cho tôi những nhiệm vụ vinh quang mà không nặng nề không??!!
Đi dạo một vòng lớn Long Tuyền cảm thấy nơi này cũng không có gì để ngắm, trái phải trước sau vô cùng nhiều người, vì bản thân anh có bản năng tự phòng bị với những người tiếp xúc quá gần nên ở đây khiến anh cảm thấy không được thoải mái lắm. Chỉ trách thần kinh anh quá nhạy cảm mà thôi.
Vì vậy Long Tuyền kết thúc thời gian ngắm cảnh của mình, anh chạy chậm về phía vòng ngoài trung tâm thể dục Kim Ngưu ở hướng Tây Bắc cách đây 10km. Đây là địa điểm hẹn gặp đối tượng xem mắt thứ tư của anh – quán trà trong sân vận động.
Lại nói tại sao Long Tuyền luôn dùng phương thức chạy bộ hoặc đi bộ thay cho giao thông công cộng của thành phố là xe buýt?? Đó là vì anh cảm thấy khoảng thời gian mà anh chờ xe hoặc bị kẹt xe thì anh đã sớm đi bộ đến nơi rồi, nhân tiện hoàn thành nhiệm vụ rèn luyện hàng ngày.
Bộ binh, bộ binh có nghĩa là binh lính phải đi bộ chứ sao.






Vô Tình Trồng Liễu Liễu Lên Xanh
Khi đi tới trung tâm thể dục Kim Ngưu thì