XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342689

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2689 lượt.

mỗi tháng châm cứu giải độc, cũng không có thể xúc động mảy may nào. Nếu có chút xúc động, vậy có chút nguy hiểm...” sắc mặt hắn hơi ngưng trọng.
Thủy Dạng Hề gật gật đầu, nói: “Ừ, đã biết, ta sẽ chú ý.” Trong lòng đột nhiên nghĩ tới cái gì, nhíu mày nhìn Trương thái y, có chút chần chờ rốt cuộc có nên hay không mở miệng.
Trương thái y xem bộ dáng Thủy Dạng Hề, chợt thấy có chút buồn cười, Tam Hoàng phi này chẳng lẽ còn có cái gì khó mở miệng nói chuyện: “Tam Hoàng phi còn có cái gì cần nói, không ngại nói thẳng.”
Thủy Dạng Hề mím môi nói: “Ngươi có nghe nói qua Thiên Ảnh điểm huyệt?” Nàng chính là ôm một tia hy vọng, hắn dù sao cũng ở trên giang hồ, vào Nam ra Bắc nhiều năm, có lẽ có nghe qua cũng chưa biết.
Thái y ở trong đình đi thong thả vài bước, lẩm bẩm nói: “Thiên Ảnh điểm huyệt? Giống như có nghe nói qua.” Nâng mắt nhìn Thủy Dạng Hề nói, “Đây là loại thủ pháp điểm huyệt rất lợi hại, người bị điểm huyệt, nội lực toàn bộ đều không có, hành động lại cũng không khác người bình thường. Chính là, loại thủ pháp điểm huyệt này, mười mấy năm trước không phải đã muốn mai danh ẩn tích sao, Tam Hoàng phi sao biết đến? Chẳng lẽ, vừa lại xuất hiện trên giang hồ?”
“Ngươi xác định mười mấy năm trước đã xuất hiện quá?” Thủy Dạng Hề cũng không để ý nghi vấn của Trương thái y, dù sao nàng là sẽ không nói cho hắn.
“Đúng,” Trương thái y gật đầu, tiếp tục nói, “Người biết điểm huyệt này, là lúc ấy tiếng tăm lừng lẫy lấy đầu người dễ dàng, Mộ Dung Tỉnh, không chỉ có một bộ trần Vô kiếm tuyệt tích giang hồ, Thiên Ảnh điểm huyệt lại càng làm người ta sợ hãi. Chính là, vài năm trước liền theo trong chốn giang hồ mai danh ẩn tích. Ở Trung Nguyên, cũng không người biết được.”
Thủy Dạng Hề nghe xong, trong lòng hơi hơi hưng phấn, theo như lời cậu, có thể sẽ là hắn? Vì cái gì lại phải cẩn thận với hắn?
Thủy Dạng Hề ninh mi hỏi: “Kia, ngươi có biết người đó có cùng ai kết oán?”
Trương thái y cao thấp đánh giá nàng một phen, quái dị nhìn nàng một cái nói: “Ở trong giang hồ, làm sao không có kết thù kết oán. Tam Hoàng phi lời này hỏi thật là kỳ quái.”
“Thật không? Ta là nói, có cái gì sinh tử chi tranh đại cừu gia hay không?” Thủy Dạng Hề tiếp tục hỏi, trong lòng chờ đợi câu trả lời thuyết phục của hắn.
Thái y cảm thấy Thủy Dạng Hề có chút quái dị, nhưng vẫn là trả lời: “Cái này chưa từng nghe nói. Ta đối với hắn cũng không hiểu nhiều lắm, phần lớn cũng chỉ là tin vỉa hè thôi. Nhưng thật ra Tam Hoàng phi, khi nào đối với một tiền bối cái giang hồ lại để bụng thế?” Trong lòng hắn quả thật rất tò mò. Mỗi chuyện trong miệng nàng nói ra, đều là bí ẩn cùng kinh người như vậy, nhưng sao lại cùng với sự kiện hiếm lạ như vậy có liên quan?
Thủy Dạng Hề nghe hắn nói như thế, biết hỏi thêm cũng vô dụng, liền gật gật đầu, nói: “Được rồi, ngươi đi trước đi.”
Có tin tức so với không có thì tốt hơn, ít nhất, nàng biết quả thật có một người khác, chỉ không biết, người nọ cùng Nam Cung Ngự Cảnh có liên quan gì?
Ôm cầm, vội vàng ra khỏi đình lý, chỉ để lại Trương thái y một mình chần chờ bàng hoàng.
Chương 62: Loạn Ma
Lại lăn qua lăn lại một trận, thẳng đến buổi chiều, Thủy Dạng Hề có chút không yên lòng trở lại Tử Thần lâu, Nam Cung Ngự Cảnh vẫn chưa tỉnh. Nghĩ đến, hôm nay quả thật là mệt. Nay, độc trong cơ thể vừa vặn ngăn chặn, thật hao tâm tổn trí, có lẽ thân thể quá mức chịu đựng.
Vốn muốn hỏi hắn chuyện Thiên Ảnh điểm huyệt, thôi, nếu như thế, ngày mai hỏi lại cũng không muộn.
Khoát thêm xiêm y, nhẹ nhàng ra cửa, chậm bước đi tới. Đã nhiều ngày, thể xác và tinh thần nàng đều mỏi mệt, lại không dám có chút buông lỏng.
Ban đêm ngoài Lâu, thực tĩnh, thực tĩnh, giống như hoa chầm chậm rơi, thư thư mềm lại mang chút thở dài. Trăng sáng nhô lên cao, như ánh sáng bạc, bao phủ cả mãn uyển, mãn tường, một mảnh hoa râm, yên tĩnh bình yên.
Chậm rãi bước lên hành lang dài, thân ảnh yếu ớt lay động, bị ánh sáng kéo dài, đây là lúc đầu tiên nàng tới chỗ này, lần đầu tiên đi trên hành lang dài này.
Nhìn hành lang dưới ánh trăng càng linh động trong sương mù, đã nhiều ngày lo lắng đã không còn. Nguyên lai, cảm xúc con người, thật sự cần được giải sầu.
Như thế thủy, như thế nguyệt, như thế đêm, không nên phiền muộn đau buồn.
Đã nhiều ngày ý nghĩ hỗn loạn, luôn nắm không được chỗ mấu chốt, làm nàng rất ảo não. Mọi chuyện đều giống như không quan hệ, mọi chuyện đều giống nhau quấn quanh ở một chỗ, bế tắt, giải một cái, lại thêm một cái, mãi hoài không thấy dứt.
Kỳ thật, giải dược của Nam Cung Ngự Cảnh, là việc cấp bách. Nhưng, cậu lại lưu lại một lời nói mạc danh kỳ diệu, vô duyên vô cớ mất tích, không có cậu, giải dược biết kiếm ở nơi nào?
Làm nàng nghi hoặc nhất, là cậu cùng cái người được xưng là đếm trên đầu ngón tay, rốt cuộc là quan hệ như thế nào, vì sao cố tình bắt buộc phải cẩn thận với hắn?
Một tay khoát lên trên lan can, một tay giơ ở ngoài lan can, cằm gác lên trên cánh tay, giống con mèo cao quý, híp mắt, vô hạn khát khao nhìn đáy hồ nước, ở trong ánh trăng, một mảnh mơ h