Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342720
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2720 lượt.
đến nơi? Có ý tứ gì?” Trong lòng đã ẩn ẩn cảm thấy bất an, chẳng lẽ có chỗ nào sai?
Nguyệt Mộng khó có lúc nhìn thấy được vẻ bất an trên mặt Thủy Dạng Hề, trong lòng thỏa mãn đến cực điểm. Vẻ mặt âm ngoan tới gần nàng, nói: “Ha ha, Thủy Dạng Hề, không thể tưởng được ngươi cũng có hôm nay đi. Ta không chiếm được, ngươi cũng mơ tưởng có được. Ta tình nguyện tự tay hủy hắn. Lần trước, coi như ngươi vận khí tốt, lần này, nhìn ngươi như thế nào chạy thoát? Ha ha ha...”
Thủy Dạng Hề nghe Nguyệt Mộng tiếng cười, cảm giác đầu có chút choáng váng, ý thức cũng bắt đầu tan rã, đây là có chuyện gì? Đầu của nàng rất đau, thân mình mềm mại ngã xuống, nhưng vẫn cố gắng mở to hai mắt, thẳng tắp nhìn chằm chằm Nguyệt Mộng, nàng ta khi nào thì...
Lại đã thấy Thủy Dạng Tình đi đến bên người, vẫn bộ dáng sợ hãi kia, vẫn là thanh âm ôn nhu mềm mại: “Tỷ tỷ, vừa mới trong điểm tâm trung có trộn ít rượu. Lúc này, không sai biệt lắm đã qua một nén nhang thời gian. Ta sẽ nói cho phụ thân cùng tam hoàng tử, ngươi bị cướp đi.”
Thủy Dạng Hề nhìn khuôn mặt của Thủy Dạng Tình, nàng cuối cùng biết nàng vì sao không thể thích nổi khuôn mặt xinh đẹp như thế, vì nó quá mức dối trá, quá mức âm hiểm tính kế, xấu xí đến cực điểm.
Đã mất đi ý thức trong nháy mắt, vẫn lộ ra tươi cười, nụ cười, hết sức trào phúng, nụ cười, điên đảo chúng sinh, nụ cười, làm cho người ta không rét mà run. Nếu mà nàng lần này may mắn không chết, chắc chắn hoàn trả gấp mười, gấp trăm lần.
Ánh mắt rốt cục chậm rãi nhắm lại, nặng nề ngủ...
Võ Công Hoàn Toàn Biến Mất
Trong Thủy tướng phủ, Thủy Dạng Tình nghiêng ngả lảo đảo chạy vào cửa, một đường hô to: “Phụ thân, không tốt...” Trong thanh âm lộ ra sự lo lắng, không khỏi làm cho tâm người khác níu chặt đi ba phần.
Nàng cuối cùng cũng chạy tới đại sảnh, Thủy Mộc Vân thấy nàng hoảng loạn bộ dáng như thế, không khỏi lo lắng hỏi: “Tình nhi, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, làm cho ngươi kinh hoảng như thế?”
Thủy Dạng Tình vuốt ve trước ngực, cố gắng hồi sức, thở hổn hển như cũ nói: “Phụ thân, đại tỷ... Đại tỷ bị người ta cướp đi...”
Lời của nàng còn chưa nói xong, liền cảm giác được một trận đau đớn trên vai, bên tai truyền đến thanh âm lo lắng cùng tức giận của Thủy Giác Hiên: “Cái gì, ngươi nói tỷ tỷ bị cướp? Như thế nào lại bị cướp?” Trong lời nói chứa đựng chất vấn, đã hoàn toàn bỏ qua người trước mắt hắn, là nhị tỷ của hắn, Thủy tướng phủ - nhị tiểu thư.
Hắn liền đi nhanh vào trong Tử Thần lâu, không ngoài sở liệu, tứ hoàng tử dĩ nhiên đã đến, mà thị vệ trong phủ cũng đều có mặt chờ đợi mệnh lệnh.
“Cảnh, có tin tức gì không?” Hắn hỏi rồi cất bước về phía trước.
Nam Cung Ngự Cảnh lật ngón tay, liền có một vật thể bay tới phía Thủy Giác Hiên, Thủy Giác Hiên thân thủ nhẹ nhàng tiếp nhận, là một mảnh giấy được vo tròn. Liền nhanh chóng mở ra, không khỏi nhíu nhíu mày nói: “Nói như vậy, là nhị hoàng tử cướp đi tỷ tỷ?” Nhìn Nam Cung Ngự Cảnh, lại xoay mắt nhìn Nam Cung Ngự Linh.
Nam Cung Ngự Linh gật gật đầu với hắn. Hiện nay, Tam ca của hắn đang nổi nóng a, cho nên tốt nhất nên ít lời một chút a.
Chỉ nghe thấy Nam Cung Ngự Cảnh nói: “Là ta sơ sót. Hôm qua mới cùng phụ hoàng đề cập tới hành động không an phận của hắn, lại không nghĩ rằng hắn sẽ xuống tay với Hề Nhi. Lần này, nhất định sẽ không buông tha hắn.” Trong lời nói chứa đựng sự ngoan độc, làm cho người ta không rét mà run.
“Vậy kế tiếp, tính làm như thế nào?” Thủy Giác Hiên hỏi, sau khi nhị hoàng tử bị biếm làm thứ dân, liền chưa từng lộ mặt, nghĩ vậy, hành động lần này chắc chắn hắn ta đã chuẩn bị tương đương đầy đủ.
“Hắn hẹn ta buổi trưa hôm nay, gặp mặt ở biệt viện ngoài mười dặm phía thành tây. Hừ, ta cũng muốn nhìn một chút hắn có khả năng làm ra đại sự gì kinh thiên động địa.” Nam Cung Ngự Cảnh có chút trào phúng nói.
“Tam ca đã có kế hoạch chu đáo?” Nam Cung Ngự Linh rốt cục mở miệng nói sau câu đầu tiên hắn nó lúc mới vào.
Nam Cung Ngự Cảnh cười, lắc lắc đầu: “Không có, bất quá là đánh bừa một hồi thôi. Linh, theo tổ chức điều hai mươi người đến, làm cho Thanh hộ pháp dẫn dắt, ẩn vào chỗ tối, chờ ta phân phó.”
Quy củ của Thiên Mị hoàng triều, hoàng tử sau khi thành niên, có thể xuất cung xây phủ để ở, cũng có thể tự xây biệt viện của riêng mình. Mà biệt viện ở ngoài mười dặm phía thành tây, đó là nhị hoàng tử xây sau khi ra cung hai năm.
Biệt viện không lớn lắm, nhưng kiến trúc đều rất tinh xảo.
Sau biệt viện có một rừng trúc tự nhiên, hàng năm xanh tươi, đem đến cảm giác mát mẻ luôn vây quanh biệt viện, bốn mùa đều như thế. Làm cho người ta có cảm giác sâu thẳm thần bí. Trong một chỗ sâu ở rừng rậm, vài bóng người chợt lóe, bởi vì có sương mù nhiều năm làm cho người khác không thấy bóng dáng.
Mặt trước biệt viện là một dãy chuối tây, như một gốc cây đại thụ che trời, vây quanh cả biệt viện, những lá cây to buông xuống, đùa nghịch ở trong những trận gió, làm cho người ta có ý nghĩ mạnh mẽ muốn kéo dài mùa thu. Trên đỉnh