Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342638

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2638 lượt.

chuyện tốt của ta?”
“Hừ,” tiểu cô nương ngửa đầu hướng lên trời, liếc mắt miệt thị hắn một cái, “Ta chính là không muốn ngươi toại nguyện, ba cái áo trắng thật dễ nhìn, ai muốn ngươi muốn phá hư phần hài hòa này.” Quả nhiên là tâm tính tiểu hài tử.
Tuy rằng tranh cãi ầm ĩ, lại nhìn ra cảm tình bọn họ phi thường thâm hậu.
Lúc này, rèm của cỗ kiệu, hoa mỹ tinh xảo run rẩy hiện lên, truyền ra thanh âm có chút của người nhiều tuổi: “Các ngươi là người nào, vì sao ngăn cản đường đi của lão phu?” Người này hiển nhiên là một lão thái, ánh mắt đục ngầu mà ẩn một loại tinh thần của người gian xảo giả dối.
Hai cái tiểu hài tử vừa nghe, rất ăn ý nhìn nhau liếc mắt một cái, nhất tề nhảy qua hướng hắn, mỗi người bắt một cánh tay như là bắt gà vậy đưa hắn đến bên người nữ tử áo trắng.
Hai người nhỏ bé dẫn theo một cái thân hình người lớn cơ hồ là gấp hai chính mình, xẹt qua trên không, tình cảnh này nói có bao nhiêu quái dị thì có bấy nhiều quái dị.
Nhất tề dừng bên cạnh nữ tử áo trắng, rất là thân thiết kêu lên: “Nương...”
Nữ tử áo trắng đối bọn họ hơi hơi gật gật đầu, ý cười trong mắt không giảm, có thể thấy được nàng đối với một đôi con trai con gái của nàng tương đối vừa lòng.
Người nọ bị ném một cái lảo đảo trước người nữ tử áo trắng, mới run rẩy đứng lên. Ánh mắt đục ngầu chăm chú trên dung nhan bị che đi một nửa của nữ tử, càng thêm vẻ đáng khinh.
“Không... Không biết... Nữ hiệp xưng hô như thế nào, có không... Cáo... Có thể báo cho biết tại hạ biết như thế nào mới thả tại hạ,” hiển nhiên đã sợ tới mức mồm miệng có chút không rõ.
“Thả ngươi?” Nàng kia tiến lên từng bước nói, thanh âm như nước chảy thanh nhuận dịu dàng, lại tự lộ ra một cỗ cường ngạnh, “Đại nhân vội vàng như thế chính là đi chỗ nào nha. Nếu là ta chưa nói sai, đại nhân chính là đương triều cáo lão hồi hương, nay phải chạy về phương bắc gia hương mới đúng, vì sao lúc này lại vội vàng theo hướng nam mà đi như thế?”
Nghe thấy một tiếng đại nhân gọi ra, nam tử kia chỉ trừng lớn mắt thấy nữ tử che mặt phía trước, trong mắt tràn ngập không thể tin. Hắn đã cải trang rồi, cho dù là người quen biết cũng rất khó nhận ra hắn, nữ tử chưa bao giờ gặp mặt này, có thể dễ dàng liền nói ra lai lịch của hắn như thế, điều này sao có thể không làm cho hắn cảm thấy kinh hoảng đâu.
Lúc này, hắn cảm thấy chính mình tựa hồ đã muốn thành con chim trong lồng của người khác.
Nữ tử áo trắng nhìn phản ứng của hắn thu hết vào đáy mắt, khóe miệng nổi lên trào phúng ý cười: “Nói đi, Nam Hạ ý muốn như thế nào?”
“Này... Này...” Bình thường miệng lưỡi trơn tru sảo quyệt như lưỡi rắn, nay lại không thể nào mở miệng. Nữ tử này gây cho hắn cảm giác áp bách quả nhiên là làm cho người ta không chỗ nào che giấu.
“Thái Hậu sai ngươi đi làm gì?” Nữ tử khẽ mở đàn khẩu, tựa hồ nói được không chút để ý.
“A...” Hắn rất kinh ngạc, nàng như thế nào biết được. Đang suy nghĩ, lại nghe thanh âm như nước vang lên: “Thành thật khai rõ, có thể giữ ngươi một mạng, nếu là có nửa điểm giấu giếm, cho ngươi chết không toàn thây.”
Thanh âm rõ ràng là ôn nhu như vậy, khi nghe vào trong tai lại nhiều hơn một tia mao cốt tủng nhiên như vậy.
Hắn đã nghĩ nhiều, chỉ phải lắp bắp nói: “Thái... Thái Hậu làm cho ta truyền tin cho Lâm tướng quân.”
“Thư đâu?” Nữ tử nhàn nhã hỏi, trong thanh âm bình tĩnh như trước không có một tia gợn sóng.
Trong lòng nam tử từ nơm nớp lo sợ lấy ra một cái phong thư tiến đi lên.
“Thái Hậu còn nói với ngươi cái gì?” Rốt cục thanh âm không hề vững vàng như lúc trước, đúng là lâm vào một tia lo lắng, phẫn hận hay là lo lắng. Trong tay gắt gao nắm bắt lá thư này, chỉ cần hơi dùng lực một chút sẽ làm cho nó hóa thành bột phấn.
Vô hình trung tức giận làm cho nam tử kia lại hoảng sợ, không ngừng nói: “Ta chỉ nghe thấy Thái Hậu nói Hoàng Thượng thân thể rách nát cũng đến cực hạn rồi, nay cũng đã đến lúc.”
Chỉ nghe thanh âm của một trận gió, giương mắt đã thấy, không còn bóng dáng ba người kia. Thân mình khẩn trương của hắn nhất thời buông lỏng, như một vũng bùn trượt xuống mặt đất.
Đứa bé lợi hại
Thiên Mị vương triều từ ngày Cảnh Hề đế lên ngôi, so với trước kia càng thêm yên ổn giàu có. Kinh đô cũng so với vài năm trước càng thêm phồn thịnh.
Không thể không nói, Cảnh Hề đế quả thật là hoàng đế khác biệt.
Toàn bộ kinh đô trải qua vài năm phát triển, quả nhiên đã hình thành phân chia rõ ràng về khu vực, phát triển nhất là khu vực buôn bán.
Trung tâm kinh đô, trong Đa Tình các, những thân ảnh diễm lệ qua lại, như cánh bướm bay lượn, bàn tay trắng nõn nhẹ gảy dây đàn, tiếng nhạc như lưu thủy, âm như thiền quyên.
Một khúc thôi, chỉ nghe một trận thanh âm trầm trồ khen ngợi, trong lầu ăn uống linh đình, cùng tiếng vỗ tay hân hoan.
Đây là Đa Tình các, là tửu lâu nổi tiếng nhất kinh đô hiện nay, chỉ dùng thời gian ba năm ngắn ngủn, liền nổi danh bên ngoài. Cũng không biết đứng đầu tửu lâu này rốt cuộc là ai, thế nhưng có thể mời cô nương trong Hồng Lâu đến nơi này diễn tấu, để khách nhân thưởng thức, thực