Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342618

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2618 lượt.

ất cả đều tập trung bên vai trái. Nàng không khỏi nhíu mày, răng nanh cắn môi thật sâu, đem tham âm kinh hô nén lại, không kêu rên ra tiếng. Thân mình cũng theo quán tính nghiền về phía trước, tay phải theo bản năng xoa vai trái bị thương, nhất thời, đoạn lụa trắng trên tay nhuộm một mảnh màu đỏ.
Thủy Dạng Hề chăm chú nhìn Nam Cung Ngự Cảnh liếc mắt một cái, thấy hắn vẫn bị vây bởi sợ sệt, mũi chân nàng điểm nhẹ, chịu đựng trên vai đau đớn, một cái phi thân, liền đã ở ngoài ngàn dặm, hướng tới cửa cung mà đi.
Nam Cung Ngự Cảnh nhìn bóng trắng biến mất, biểu tình ngưng trọng dị thường, trong lòng vẫn càng không ngừng hỏi, là ngươi sao, Hề Nhi. Chẳng lẽ, ngươi đúng là biết võ sao? Lần đó ở yến hội hắn cố ý bắt mạch môn của nàng, trừ bỏ mạch tượng so với chi người bình thường mạnh hơn rất nhiều thì vẫn chưa cảm nhận được một ít nội lực nào. Nhưng mà, thân ảnh kia lại quen thuộc dữ dội, quen thuộc đến làm người ta cảm thấy sợ hãi...
Ánh mắt lợi hại của nam tử kia chợt lóe, lập tức khôi phục bình tĩnh, đưa tay đem Thủy Dạng Hề kéo lên.
Thủy Dạng Hề ngồi dựa vào vách tường xe, thở hổn hển thở, nói: “Đi mau, nơi đây không nên ở lâu, nếu không, coi chừng xảy ra cái gì nhiễu loạn.” Kỳ thật, trong lòng của nàng là đề phòng Nam Cung Ngự Cảnh, hắn thật sự đáng sợ.
“Nơi này còn không đến phiên ngươi làm chủ.” Thịnh Hạ quốc công chúa vẻ mặt không vui, có chút căm giận.
Thủy Dạng Hề thấy nàng như thế, đáy lòng nghĩ ngợi, công chúa này tính tình cũng thật tự cao, chẳng lẽ nàng ta nhận ra nàng sao? Nàng yên lặng tự đánh giá mình một phen, lập tức thoải mái cười, không có khả năng, nàng hiện tại một thân màu trắng áo thích khách, ngay cả mặt mũi cũng đều che lại, chỉ còn hai con mắt để xem xét. Muốn nhận ra nàng, tuyệt đối không có khả năng. Bất quá, nàng quả thật nghĩ không ra vì sao nàng ấy lại đối với một người xa lạ lần đầu gặp mặt sinh ra chán ghét như vậy. Dưới đáy lòng không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu. Tầm mắt điều đến trên người nam tử bên cạnh, nàng cảm thấy có chút hoài nghi.
Lúc này Thủy Dạng Hề cũng không có dư thừa tinh lực để nghĩ chu toàn, chỉ nhìn nam tử mắt xanh, nói: “Ta chỉ là hảo tâm nhắc nhở, nếu không đi, e là đã muộn. Nam Cung Ngự Cảnh cũng không phải là hạng người tầm thường.” Lời này nói này đủ để rõ ràng chưa, đằng sau của nàng còn có Nam Cung Ngự Cảnh đi theo đó.
Nàng cũng không ngờ người mắt xanh lại hỏi ngược lại: “Ngươi bị Nam Cung Ngự Cảnh gây thương tích?” Hắn cùng với nàng đã giao thủ, tự nhiên biết võ công của nàng đã đến cảnh giới nào, sợ là trên giang hồ sẽ tìm không thấy địch thủ. Nhưng, lại bị Nam Cung Ngự Cảnh đả thương nặng như thế. Hắn nhìn kỹ thương thế của nàng, khẽ nhíu mày, nếu như đường kiếm này hơi hạ xuống dưới một tấc, sợ là mệnh của nàng đã không còn. Nghĩ vậy, trên mặt hắn cũng xuất hiện một phen ngưng trọng. Nam Cung Ngự Cảnh thật có năng lực này sao?
Thủy Dạng Hề vốn định thúc giục hắn tiếp tục chạy nhanh chóng rời đi, nhưng lời nói còn chưa khỏi miệng, đã bị một trận ho khan, dẫn tới miệng vết thương càng phát đau, chỉ phải cắn chặt khớp hàm. Xem ra, vết thương này vẫn không thể tránh thương tổn đến phế bộ, tuy rằng không nghiêm trọng lắm, nhưng đối với nàng mà nói, đã rất khó chịu được rồi.
Lại nghe thấy Thịnh Hạ quốc công chúa nói: “Nam Cung Ngự Cảnh quả thật không thể khinh thường...” giống như uyển chuyển trần thuật cái nhìn của nàng, trong lòng lại nghĩ tới đêm đó, làm cho nàng kinh hãi đảm chiến, không khỏi hạ giọng, “Chúng ta vẫn nên đi mau...”
Lời nói còn chưa dứt, liền nghe được bên ngoài hưu một tiếng, hiển nhiên là một cái phi thân của người công phu cực tốt đến. Thủy Dạng Hề ngẩn ra, chẳng lẽ nhanh như vậy đã đuổi theo?
Chỉ nghe người bên ngoài cung kính kêu một tiếng: “Chủ tử.”
“Chuyện gì?” Thịnh Hạ quốc công chúa đôi mắt nhíu lại nói, hoàn toàn không có phần chần chờ cùng sự yếu đuối hiện ra trong nháy mắt vừa rồi.
“Tam hoàng tử phủ đề phòng sâm nghiêm, chúng ta vẫn không tìm ra được Thủy Dạng Hề...”
Thủy Dạng Hề bỗng nhiên rùng mình, bọn họ tìm nàng làm gì? Lòng không khỏi âm thầm đề phòng hẳn lên.
“Cái gì? Ai cho ngươi đi tìm tiện nhân kia?” Thịnh Hạ quốc công chúa cao giọng chất vấn nói, trong lòng bất mãn cùng nhục nhã nhất thời tràn đầy toàn bộ trái tim, nàng chính là chán ghét Thủy Dạng Hề, chán ghét biểu tình thản nhiên của nàng ta, chán ghét nàng ta lấy việc thắng nàng ở bữa tiệc mà dương dương tự đắc.
Thủy Dạng Hề không khỏi híp mắt nhìn nàng ta, nàng ta lá gan cũng thật lớn, dám nói mình tiện nhân, chán sống sao? Chính lúc còn suy nghĩ, thì lại cảm thấy một cổ lãnh sát khí khác đang vận sức chờ phát động. Chỉ thấy nam tử mắt lam lạnh lùng nhìn Thịnh Hạ quốc công chúa, trong mắt ý muốn cảnh hiện lên rất đậm. Thịnh Hạ quốc công chúa nhất thời thu liễm không ít, chỉ cúi thấp đầu cũng không thèm nhắc lại, một lời nói ra cũng đã nhắc ở cổ họng.
Thủy Dạng Hề chứng kiến điều này, làm cho nàng cảm thấy có chút quái dị, rốt cuộc ai là ai chủ, ai là ai phó? Hay là, nam tử này so với trong tưởng tượng của nà