Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342652
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2652 lượt.
nguyện ý nhận lấy tội hành thích vua để mất đầu, nhưng dù có đến lúc đó, thì vì ích lợi của bản thân, hắn nhất định sẽ vận dụng quyền thế trong tay chính mình để giữ cho hắn được bình an. Thủy Dạng Hề hé miệng cười, khá lắm kế trong kế, thật đúng là bị hắn kéo vào trong kế này, nhưng có chết hay không, khi mà nàng quả thật có cái gọi là thân phận tôn quý, đương triều tam hoàng tử phi. Mọi chuyện sau này, sợ là đã được tam hoàng tử cùng tứ hoàng tử dàn xếp rồi.
Lần này Thủy Dạng Hề nàng té ngã thật đau, ngay cả tự do của chính mình đều phải trả giá vào đó. Bất quá, cưỡi lừa thì cũng có ngày bị lừa đá, chờ xem. Thịnh Hạ quốc thái tử phải không? Nam Cung Ngự Cảnh phải không? Một người nàng cũng sẽ không khuất phục. Dám đánh chủ ý với nàng thì cũng phải trả giá đại giới mới tính là tương xứng và công bình, không phải sao?
Tống Nương nhìn nụ cười trên mặt Thủy Dạng Hề, thật rất bình tĩnh, bình tĩnh đến không có một tia khác cảm xúc. Nhưng mà nhìn thế nào đi nữa thì cũng thấy quái dị, nên nàng nhịn không được mà rùng mình một cái, xem ra, sắp vào đông nên càng ngày càng lạnh rồi.
“Tống Nương có biết gần đây tình hình bên kia tướng phủ ra sao không?” ở trong lòng Thủy Dạng Hề chậm rãi nổi lên kế sách của nàng, nếu nàng muốn khôi phục nội lực, thì không thể không đi nước cờ hiểm, nàng vốn không nghĩ sẽ nhanh như vậy mà cùng tướng phủ nhấc lên sóng gió.
“Bên kia thật ra không có đại sự gì. Lần trước chiếu theo tiểu thư phân phó ta đã đem lời nói chuyển cho Song nhi, sau đó ở trong tướng phủ, hạ nhân bắt đầu truyền ra chuyện ma quái, nói là... Là...” Tống Nương dừng một chút, thấy bộ dạng này của Thủy Dạng Hề, không biết có nên tiếp tục nói hay không.
“Nói là, bộ dáng của con quỷ kia rất giống với nương của ta, sợ là nương ta bị chết oan uổng, nên trở về đòi mạng, có phải thế không.” Thủy Dạng Hề nói tiếp lời mà Tống Nương chưa nói xong, rồi bình tĩnh nói: “Từ nay về sau những chuyện có liên quan đến nương ta không cần sợ xem là lời nói bất kính, ngươi cũng không cần thiết phải kiêng dè khi nói ra, ta sẽ không trách tội ngươi.” Dù sao, đó cũng không phải là nương của nàng, huống chi, trong lòng Tống Nương cũng sẽ không tồn tại ý tưởng bất kính gì.
“Tuân lệnh, tiểu thư.” Tống Nương cung kính đáp. Trước kia nàng vẫn nghe Vu Nhi nhắc tới, nói rằng tiểu thư có thể đoán được lời mà người khác chưa nói ra miệng, nàng còn tưởng rằng là do Vu Nhi quá mức khoa trương. Hôm nay mới biết được, lời nói của Vu Nhi, quả thực không giả, xem ra, tiểu nha đầu kia ở trong tay tiểu thư chắc cũng ăn không ít mệt đây.
Bỗng nghe Thủy Dạng Hề cười nói: “Cái này thì dễ làm hơn.”
Nàng đến kề bên tai của Tống Nương nhỏ giọng thì thầm, chỉ thấy Tống Nương liên tục gật đầu, trong chốc lát nhíu mày, trong chốc lát kinh ngạc, cuối cùng, thì vẻ mặt cười xán lạn rồi rời đi.
Thủy Dạng Hề nhìn thân ảnh Tống Nương rời đi, khóe miệng nở ra một ý cười thần bí. Nàng vốn định dựa vào Thủy Giác Hiên, để ra khỏi hoàng tử phủ. Bất quá, xem ra, cái phương pháp giả thần giả quỷ tựa hồ tốt hơn, nếu không tận dụng hết mà dùng, dường như không phải là phong cách của nàng. Những thứ hữu dụng, đương nhiên phải biết lợi dụng triệt để.
Đã nhiều ngày qua, Thủy Dạng Hề tâm tình tựa hồ khá tốt, chỉ lẳng lặng chờ đợi tin tức từ trong tướng phủ truyền đến. Phải làm rất nhanh, vì tướng phủ nhất định sẽ tìm lý do, để nàng về phủ một chuyến. Chắc không vì cái gì khác, chỉ vì chuyện ma quái thôi, mà phụ thân của nàng cũng không phải là chủ tử dễ lừa gạt như vậy.
Nghĩ đến đây ngay cả oán khí đối với Nam Cung Ngự Cảnh cũng hơi giảm vài phần. Có lẽ vì nhìn thấy hắn quả thực có ý muốn bù đắp, nhưng mà sự kiên quyết và không hề hối hận vẫn hiện lên trong ánh mắt của hắn, cuối cùng làm cho lòng nàng chợt lạnh. Thôi, hiện nay, cứ tạm thời xem hắn như láng giềng ở chung nhà đi, như thế sẽ thuận mắt hơn. Hành vi cử chỉ của nàng cũng không còn tùy ý như trước kia, mà mang theo vài phần lễ phép và cố ý xa cách.
Nam Cung Ngự Cảnh tất nhiên là phát hiện được, chẳng qua trong lòng hắn phần kiên quyết kia, cũng không từng buông lỏng ra. Vô luận như thế nào, nàng là người của hắn, cho dù không đầy đủ, nhưng cũng chỉ có thể thuộc về hắn.
Hắn tin tưởng, chỉ cần nàng ở bên người hắn, thì hắn sẽ đợi cho đến ngày nàng yêu thương mình. Đến ngày đó, hắn sẽ nguyện dùng thời gian cả đời để chờ đợi.
Nhưng mà, hắn nào biết đâu rằng, cái phương thức mạnh mẽ ép buộc này, dùng ở trên người Thủy Dạng Hề, chỉ có tác dụng hoàn toàn ngược lại, chữa tốt thành xấu. Thủy Dạng Hề không có trở mặt lúc này với hắn, thì hắn đã được xem như đặc biết rồi. Nếu không phải sau đó đã phát sinh ra chuyện, sợ là, hắn sẽ làm cho Thủy Dạng Hề cách hắn càng ngày càng xa, cho dù có đuổi tới chân trời, cũng với không tới lòng của nàng.
Thủy Dạng Hề đối với Nam Cung Ngự Cảnh cười ngọt ngào, nhưng trong mắt lại hiện lên một tia giảo hoạt.
Nam Cung Ngự Cảnh hoàn toàn không hay biết gì, chỉ vì nụ cười của nàng, đã làm cho tim hắn đập loạn nhịp. Rốt cục, nàng đã đối với hắn nở nụ cười s