Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Hề

Duyên Hề

Tác giả: Hề Lệ Sa

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342645

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2645 lượt.

phản ứng, liền thấy một thanh kiếm khác nhắn thẳng trán nàng mà đến, Thủy Dạng Hề nhìn mũi kiếm kia cách mình càng ngày càng gần, nhưng cũng vô kế khả thi, chỉ có thể ngơ ngác nhìn mũi kiếm, đâm đến trán...






Thủy Dạng Hề đã cảm nhận được sự lạnh lẽo của kim loại toả ra từ mũi kiếm, làm cho nàng lập tức cảm thấy nguyên lai tử vong đã đến gần như thế, chỉ cần đưa tay ra là có thể đụng vào. Ma xui quỷ khiến làm sao, đúng lúc này nàng bỗng nhắm lại mắt.
Thình lình nghe được một thanh âm, tiếp theo là tiếng loảng xoảng của một thanh kiếm bị rơi trên mặt đất. Thủy Dạng Hề không biết đã xảy ra chuyện gì. Chỉ có cảm giác đợi lâu đến nửa thế kỷ như vậy mà mũi kiếm lạnh như băng cũng chưa tiến lên nửa phân nào.
Lúc này nàng mới mở mắt ra, liền thấy bên cạnh có một Hắc y nhân ngã xuống, một cây kiếm đã đâm trúng cổ họng làm hắn chết ngay tại chỗ. Cây kiếm đâm nàng vẫn còn nắm trong tay hắn, nhưng lúc này đã bị buông lỏng. Thủy Dạng Hề mặt nhăn mày nhíu, nàng lần đầu tiên nhìn thấy người chết như vậy, nói trong lòng không sợ, là gạt người thôi. Có thể duy trì sự bình tĩnh trên gương mặt, đã là cực hạn của nàng.
Lúc này Tống Nương cũng đang hoàn hảo thoát thân đi ra, thấy Thủy Dạng Hề kinh ngạc ngồi bệch dưới đất, ánh mắt không chớp không nháy nhìn chằm chằm vào Hắc y nhân bên cạnh, thì trong lòng nàng cả kinh, chạy tiến lên đem Thuỷ Dạng Hề kéo ra khỏi trung tâm trận đánh.
Lúc này Thủy Dạng Hề này mới hồi phục tinh thần lại, nhìn thấy phần đông trong Hắc y nhân, đang có hai thân ảnh một đỏ một trắng. Lúc này, thân ảnh màu đỏ tay cầm một cây roi đen thui, đối diện với mấy Hắc y nhân đánh đến uy vũ sinh phong. Mà bóng trắng thì có một thanh trường kiếm nơi tay, đánh trái đánh phải thành thạo nhuần nhuyễn. Hai người họ hỗ trợ lẫn nhau, tuy ở trong vòng vây của Hắc y nhân nhưng lại đùa giỡn như cá gặp nước, quên cả trời đất.
Tống Nương đáp một tiếng dạ, nàng vốn phục tùng tuyệt đối Thủy Dạng Hề, thì tất nhiên, Thủy Dạng Hề nói cái gì, nàng sẽ làm cái đó.
Mà Hoa Nhiên thì chần chờ không nói gì. Nàng là do tam hoàng tử phái ra ở bên người Tam Hoàng phi để bảo hộ, đương nhiên, cộng thêm giám thị, lần này vì sự thất trách của nàng thiếu chút nữa làm hại Tam Hoàng phi mất đi tánh mạng. Nàng không thể không báo lại với tam hoàng tử, còn nữa, sự kiện sơ xuất lần trước, tam hoàng tử vẫn còn ghi nhớ, nếu lại im lặng không báo thì...
Hoa Nhiên mấp máy miệng, kiên trì nói: “Thứ cho thuộc hạ khó lòng tòng mệnh.” Nàng nghĩ đắc tội với Tam Hoàng phi, so với đắc tội với tam hoàng tử sẽ tốt hơn, dù sao, nếu tam hoàng tử mà nổi giận lên, thì không phải ai cũng thừa nhận nổi.
Thủy Dạng Hề hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm Hoa Nhiên, khóe miệng tựa tiếu phi tiếu nhưng đôi mắt lại lãnh liệt, nàng nói: “Hoa Nhiên, ta còn chưa có chết đâu.” giọng nói tuy bình thản, nhưng hơi thở trong đó lại làm cho người nghe căng thẳng, cứ vậy mà nghe theo cho nàng. Đây mới là hoàng tử phi của bọn họ.
Chỉ khoảng một khắc sau, Thủy Giác Hiên liền cầm thuốc trở về, rồi cho Hoa Nhiên đi sắc thuốc. Vốn định để nàng nghỉ ngơi nhiều hơn, nhưng dù sao đây cũng là tướng phủ, vừa rồi trải qua động tĩnh lớn như vậy, không kinh động mọi người mới là lạ đó. Thêm nữa mấy người bọn họ cũng không có phương pháp phân thân, nên thi thể của mấy Hắc y nhân vẫn còn ngông nghênh ở trong hậu viện. Dù cho ai đi nữa mà vừa nhìn thấy, liền biết tình trạng sẽ không bình thường.
Hết hai người rồi ba người đến thăm lom an ủi, ai giải quyết hậu quả thì đi giải quyết. Ép buộc đến khi chân trời trở nên trắng mới yên ổn. Bị nhiều người quấy rầy như vậy, Thủy Dạng Hề hoàn toàn không có buồn ngủ nữa. Lúc tiễn đưa nhóm người cuối cùng, đầu óc nàng rốt cục đã có thể yên tĩnh.
Nàng ngưng mắt nhìn chằm chằm ánh đèn trên bàn, có chút xuất thần. Đêm nay Hắc y nhân xuất hiện thật kỳ quái, bất quá có người muốn lấy mệnh của nàng là điều không thể nghi ngờ. Nhưng...
“Tỷ tỷ, một mình ngồi yên suy nghĩ cái gì đấy?” Thủy Giác Hiên vẫn đứng ở bên cạnh thật lâu, thấy Thủy Dạng Hề chỉ nhìn ánh nến đến xuất thần, căn bản là không để ý đến hắn một chút nào, nên không thể không lên tiếng gọi để nàng phục hồi lực chú ý.
Thủy Dạng Hề giương mắt nhìn hắn, nói: “Bọn họ đều đi rồi, sao ngươi còn ở chỗ này?”
Thủy Giác Hiên bĩu môi, nói: “Tỷ tỷ thật không có lương tâm, ta chỉ sợ ngươi lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì thôi. Thật sự là hảo tâm không hảo báo.”
Thủy Dạng Hề bất đắc dĩ cười cười, nói: “Thôi, ngươi ngồi đi, chúng ta trò chuyện một chút. Đêm nay trận ám sát này hiển nhiên không phải đơn giản như vậy. Đầu của ta mờ mịt, nên nghĩ không ra rõ ràng lắm.”
Thủy Giác Hiên thấy nàng nói như thế, tưởng nàng có chuyện gì trọng yếu cùng hắn thương nghị, nên tìm cách ngồi gần bên cạnh nàng: “Tỷ tỷ thấy thế nào?”
“Trận ám sát này đối tượng là ta, hơn nữa còn muốn đưa ta vào chỗ chết, về điểm này thì ta có thể khẳng định. Nhưng mà, ta lại không biết khi nào thì kết thù lớn đến vậy?”