Tác giả: Hề Lệ Sa
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342671
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2671 lượt.
Hề hừ nhẹ, tâm tư sáng tỏ, quả thật ra động tác rất nhanh, “Được, ta đã biết. Để cho Hạo nhi theo giúp ta đi xem thử. Ngươi hãy nhanh chóng cùng Song nhi liên hệ đi.”
Tống Nương gật đầu, đáp lời liền lui ra. Chần chờ một lúc, nhưng chung quy vẫn lo lắng nói: “Tiểu thư, lần này mang thị vệ có võ công đi theo nhé.” Một câu nói đúng là có chút thấm thía.
Thủy Dạng Hề chỉ hồ nghi nhìn nàng một cái: “Yên tâm, ta tự có chừng mực.” Sau đó liền phái Tống Nương sớm đi.
Mà nơi này, Thủy Dạng Hề vẫn như cũ, chỉ dẫn theo Đông Ly Hạo, một mình hướng Hồng Lâu mà đi.
Chương 53: Mục đích của nàng
Hồng lâu, trước sau như một vẫn biển người cuồn cuộn, khách đến đầy cả sảnh đường. Ở trong tiếng người ồn ào huyên náo, tự bản thân tìm kiếm sự an nhàn.
Thủy Dạng Hề như trước một thân nam trang, mặt mang ý cười xuất hiện ở trong hồng lâu. Lần này nàng không rêu rao, trực tiếp đi vào sau lầu.
Người trong Hồng lâu, mặc dù không phải tất cả đều biết thân phận của Thủy Dạng Hề, nhưng thấy Đông Ly Hạo theo sát phía sau, tất nhiên cũng không dám cản lại. Đều tự suy nghĩ, nhân vật như vậy, tất nhiên không phú cũng quý.
Đi vào phòng lần trước, một nữ tử mặc y phục tím từ trong phòng bước ra, nhìn rất tinh tế, cũng chính là nữ tử mặc y phục vàng hôm kia, hôm nay quần áo màu tím thanh nhã, càng làm cho nàng thêm uyển chuyển kiều mỵ.
Hôm nay nàng chính là cô nương mà chạm tay có thể bỏng ở kinh thành.
Thủy Dạng Hề đối với nàng gật đầu, nhẹ nhàng cười.
Cô gái áo tím lần trước đã gặp qua nàng, nhưng cũng không hề tỏ vẻ gượng ép, chỉ hướng Thủy Dạng Hề cùng Đông Ly Hạo hành lễ, xem như chào, rồi cười nói: “Ngài đã tới. Một vị công tử cứ nhất mực chắc chắn ta chân chính không phải là Tử nhi, ta chỉ phải nhanh chóng thông báo cho Tống Nương để báo cho người biết, nghe lời nói của hắn, tựa hồ biết thân phận thật sự của tiểu thư.” Nói xong, Tử nhi nhìn Thủy Dạng Hề. Nàng cũng thật là tò mò, chủ tử chân chính của Hồng Lâu, rốt cuộc là nhân vật như thế nào.
Thủy Dạng Hề mỉm cười nhìn nàng một cái, cũng không để ý tới.
Nhưng Đông Ly Hạo, nheo lại đôi mắt thanh tú âm thanh lạnh lùng nói: “Tử nhi cô nương, quy củ của Hồng Lâu, chính là làm tốt bổn phận của mình, tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận, đây là điều sinh tồn hàng đầu. Vẫn là thu lại tâm tư không nên có này đi.” Khóe môi nhếch lên, ánh mắt như điện, thẳng tắp hướng về phía Tử Nhi mà nhìn.
Tục ngữ nói gần mực thì đen gần đèn thì sáng. Đông Ly Hạo đi theo Nam Cung Ngự Cảnh cùng Thủy Dạng Hề cũng đã nhiều ngày, cái loại kiêu căng cùng bễ nghễ này cũng đã học được bảy tám phần.
Tử nhi bị hắn nhìn như vậy, trong lòng ấn tượng tốt giảm đi bảy tám phần, thiếu niên này khá lắm, còn nhỏ tuổi, lại có khí phách như thế, nói cũng lạ, tiểu thư sao lại đem Hồng lâu giao phó cho hắn. Cung kính khom người nói: “Hạo thiếu gia giáo huấn phải. Tiểu thư, Hạo thiếu gia, mời đi bên này.” Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, nên nàng lập tức tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận, dẫn Thủy Dạng Hề cùng Đông Ly Hạo đi vào trong phòng đi, rồi hành lễ lui ra.
Trong Hồng lâu, vĩnh viễn không có ưu đãi đặc biệt, có chăng chính là bằng bản lĩnh của mình.
Ẩn nấp trong phòng tối Hồng lâu, là một công tử trang phục thư sinh, đã là chờ lâu ngày. Vừa thấy Thủy Dạng Hề tiến vào, liền hướng nàng làm lễ theo lễ nghi cung đình: “Hạ thần tham kiến tam hoàng tử phi.”
Thủy Dạng Hề nhất thời không sờ được chủ ý của hắn thực chất là gì, cũng không lên tiếng, chỉ đưa mắt nhìn xem xét hắn. Trong lòng lẳng lặng nấn ná. Nên đã quên cho người ta miễn lễ, làm người ta vẫn duy trì tư thái hành lễ.
Lặng im, từ từ lan tràn ở trong phòng, giống thân rắn, chậm rãi vặn vẹo thân mình để di động, quỷ bí mà làm người ta nghi kỵ.
Thủy Dạng Hề nâng tay một cái: “miễn, nghe nói ngươi muốn gặp ta là có chuyện gì.”
Nam tử kia mới thẳng đứng thẳng thân mình: “Không phải tam hoàng tử phi tìm hạ thần tới đây sao?” Lời nói chắc chắc, không chút nghi ngờ.
Thủy Dạng Hề híp mắt đánh giá hắn trong chốc lát, nở nụ cười thần bí, nói: “Không sai. Ngươi đã biết được, vì sao cố tình còn theo ý ta, nhanh chóng chạy đến?” Nếu, trong lòng đều biết rõ ràng, không bằng nói thẳng mới tốt. Nàng vốn chán ghét trò đoán mò bí hiểm.
“Tam Hoàng phi lấy chân thành đãi tướng, hạ thần sao lại có thể chậm trễ?” công tử kia rất là chân thật nói.
“Lấy thành đãi tướng?” Thủy Dạng Hề nỉ non, trong cổ họng hừ ra một ý cười. Không sai, nàng thật là lấy thành đãi tướng, cổ nhân chính là cổ nhân, tính tình vĩnh viễn so với người hiện đại rất đến thuần thẳng (thuần khiết, thẳng thắng), vĩnh viễn tuân thủ nghiêm ngặt dùng câu chữ, điều này ngược lại khiến nàng thấy có chỗ sở hở vừa để mà chui qua.
Nàng, đánh cuộc chính là điểm ấy.
Thân là đương triều tam hoàng tử phi, cũng không lấy thân phận chính mình áp đặt, ngược lại còn muốn ném ra ngoài, khó khăn lắm mới tiêu phí một phen tâm tư, lấy chân thành mà mời gọi. Chỉ ở trong đó lưu lại một hai manh mối, làm cho người ta ngờ vực vô căn cứ. Đó là Thủy Dạng Hề, có việc cầu người, đồng th