XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344238

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4238 lượt.

nhìn nàng. Thanh Phỉ sắp làm mẹ mà vẫn đẹp như vậy. Chàng nhẹ nhàng đưa tay, vuốt ve cái bụng đang nhô lên của nàng, còn năm tháng nữa, chàng sẽ làm cha: “Hôm nay tình hình vẫn tốt chứ?”.
Thanh Phỉ thoáng đỏ mặt, mắt long lanh cười nũng nịu: “Vâng, vẫn tốt”. Nói đoạn cúi đầu cắn sợi chỉ, trải chiếc áo bé xíu ra, “Xinh không?”.
“Tốt, mọi thứ Phỉ Nhi làm đều đẹp, sau này bảo bối chúng ta mặc không biết sẽ đẹp thế nào!”.
Thanh Phỉ dẩu môi, “Nhưng chàng luôn bận rộn, mấy ngày không về nhà. Sau này nếu chàng cứ thế, bảo bối của chúng ta sẽ không nhận cha đâu”.
Thành Tư Duyệt cười dịu dàng: “Ta hứa với nàng, đợi ta bận rộn qua lễ đăng cơ, nhất định sẽ ở bên mẹ con nàng”.
Thanh Phỉ mãn nguyện dựa vào lòng chàng, những việc trong nhà nàng cũng đã nghe nói. Đại tỷ Thanh Lôi từ nhỏ đã thân với nàng, nàng hiểu nỗi khổ của tỷ ấy, còn đối với tiểu muội Thanh La tuy không thân, những cũng chẳng có ác ý. Trong bữa tiệc ở Đông cung, vì đại tỷ, cũng vì Thành Tư Duyệt, nàng đã làm chứng đổ tội cho Thanh La, lòng vẫn áy náy không yên, may mà Thanh La cũng không xảy ra chuyện gì, mọi chuyện cũng đã qua.
Đại tỷ ở trong cung, mặc dù đắc sủng, thực tế có trăm nỗi khổ, tiểu muội Thanh La bị hai vị vương gia tranh giành đến giờ vẫn chưa ngã ngũ. Chỉ có bản thân, từ ngày được gả vào Thành phủ, không hề bước chân ra ngoài, cùng với Thành Tư Duyệt ngâm thơ họa vần, sống rất hạnh phúc.
“Phỉ Nhi, nàng có biết, từ nhỏ ta là trẻ mồ côi, có gia đình như ngày nay, tình cảm trong lòng khác với mọi người. Nàng là thiên kim tướng phủ, lấy ta nàng sẽ khổ”. Thành Tư Duyệt than thở.
“Tướng công nói gì vậy, bất luận tướng công làm gì, thiếp đều ủng hộ. Chàng tốt với thiếp như thế, bây giờ chúng ta lại sắp có con, ngày xưa sống trong tướng phủ thiếp cũng không thấy thoải mái như bây giờ. Phỉ Nhi rất biết tự bằng lòng”.
Thành Tư Duyệt cười: “Ta biết vì ta, bảo nàng cầm dao giết người nàng cũng sẽ làm”.
Thanh Phỉ sung sướng, giơ tay bịt miệng chàng: “Nói gì thế, không được làm con chúng ta sợ”.
Thành Tư Duyệt đỡ nàng đứng dậy: “Ta đưa nàng đi dạo, đi bộ nhiều mới tốt”.
Trong sân nhỏ, mấy nhành nghênh xuân ra hoa rất đẹp, Thành Tư Duyệt hái một bông, nhẹ nhàng cài lên tóc Thanh Phỉ: “Phỉ Nhi đẹp thật, sắp làm mẹ rồi, mỗi lần nhìn nàng ta đều thấy hình như nàng lại đẹp hơn”.
“Ba chị em thiếp, đại tỷ là đẹp nhất”. Thanh Phỉ cười.
“Theo ta, luận về nhan sắc có lẽ Thanh La đẹp nhất”. Thành Tư Duyệt nói.
“Sao? Ba năm thiếp không gặp A La, bây giờ A La còn đẹp hơn đại tỷ hay sao?”. Thanh Phỉ kinh ngạc.
Thành Tư Duyệt cười: “Đúng thế. Có điều ta chỉ yêu một mình Phỉ Nhi của ta”. Chàng dừng lại, ánh mắt thâm trầm nhìn nàng, mỉm cười, “Bởi vì Phỉ Nhi đã vì ta mà vứt bỏ cả lương tâm của mình”.
Thanh Phỉ biết chàng đang nói chuyện xảy ra trong bữa tiệc ở Đông cung ba năm trước, bất giác vừa buồn vừa hối hận: “Chàng còn gợi chuyện cũ trêu thiếp!”.
Thành Tư Duyệt ôm nàng vào lòng, “Lúc đó ta đã biết có ẩn tình, nhưng Phỉ Nhi có thể vì ta bất chấp lương tâm để nói dối, mặc dù người khác chê cười nàng, nhưng trong lòng ta nàng vẫn là người hiếm có. Bắt đầu từ lúc đó ta đã quyết lấy nàng làm vợ”.
Thanh Phỉ bỗng đỏ mặt, bẽn lẽn: “Làm gì có lối thích người khác như thế!”.
“Ta khác người thường. Phỉ Nhi, nàng là vợ ta, một lòng một dạ với ta, như vậy ta đã mãn nguyện rồi”. Thành Tư Duyệt trang nghiêm nói, chần chừ một lát, lại tiếp: “Phỉ Nhi, sắp tới tình hình rất căng thẳng, ta muốn nàng hứa với ta, không được rời phủ nửa bước. Bất luận là ai, cho dù mẹ nàng đích thân đến đón, nàng cũng tuyệt đối không được rời phủ!”.
Sắc mặt trầm lặng, chàng nhìn Thanh Phỉ, vẻ rất nghiêm túc. Thanh Phỉ cười: “Thiếp hiểu, tướng công cần làm gì cứ đi, thiếp biết, lúc này càng gần lễ đăng cơ, tình hình càng căng thẳng”.
Mắt Thành Tư Duyệt lóe sáng: “Nhất thiết không được vào cung, bất luận là đại tỷ cầu khẩn thế nào, nàng đều không được đi. Trong cung rất nguy hiểm, không được giẫm vào vũng lầy đó, càng không nên vì ta làm bất cứ chuyện gì. Chỉ cần mẹ con nàng bình an, là ta không lo gì hết”.
Thanh Phỉ gật đầu, cười: “Tướng công, căng thẳng như vậy sao? Bình thường chàng bận đến đâu, mấy ngày không về nhà, cũng không thấy chàng nghiêm túc như vậy”.
“Con người ta luôn có điểm yếu, bây giờ điểm yếu của ta là mẹ con nàng”. Thành Tư Duyệt nói nhỏ. “Ta đã thu xếp người bí mật bảo vệ nàng, ngộ nhỡ có biến cố, sẽ đón nàng đi. Nhớ kỹ trừ phi có người đưa mảnh ngọc bội giống như mảnh nàng mang trong người, nếu không nhất định không được tin ai. Cho dù cha nàng đến đón, nàng cũng không được đi”.
Thanh Phỉ không nén nổi, bắt đầu lo lắng: “Chàng có gặp nguy hiểm không, tướng công? Thiếp sợ lắm!”.
Thành Tư Duyệt trầm giọng: “Phỉ Nhi của ta là người cứng rắn, cho dù ta có bất trắc gì, vì con của chúng ta nàng phải kiên cường sống tiếp, hiểu không?”.






Thanh Phỉ đỏ mặt, Thành Tư Duyệt khẽ thở dài, “Không có đâu, trên đời chẳng ai cần cái mạng của tướng công n