Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344155
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4155 lượt.
iểm trở giữa Ỷ Long thành.
Khi Thương Tà suy nghĩ vấn đề đó, cũng là lúc Lưu Giác đang đứng trên cầu treo, lặng nhìn vực thẳm vạn trượng dưới chân. A La từng nói với chàng nguyên lý quăng dây. Khe núi rộng hơn ba mươi trượng, chàng chỉ cần tính khoảng cách, lợi dụng đêm tối dựng một cây cột chắc trên đỉnh núi, sai cao thủ Ô y kỵ quăng dây móc câu đu người sang, chặt đứt móc sắt cầu treo, bên này quân sĩ xông sang, chỉ đơn giản như vậy.
“Vương gia! Quân Hạ đã rút về các sơn trang, Ỷ Long thành đã nằm trong tay chúng ta”. Một tướng lĩnh bẩm báo.
Lưu Giác không trả lời, tay run run lần theo từng nét vạch đã mờ gần như không nhìn thấy trên vách đá, nghĩ đến giọng nói lảnh lót của A La lúc trong thung lũng.
“Thiếp dạy chàng tiếng Anh được không? Thiếp sắp quên hết rồi”.
“Tiếng Anh là gì?”.
“Là, một loại mật mã, người khác nhìn không hiểu, thiếp dạy chàng, chỉ có chúng ta hiểu”.
“Ví dụ, ký hiệu SOS có nghĩa là cấp cứu, khó nhớ phải không, ta học cái đơn giản hơn vậy”.
Đây là mật mã chỉ có hai người biết, đây là A La đang nói với chàng, đây là A La đang nói hãy đến cứu nàng ấy! Lưu Giác không kìm được làn khí cay xộc trong mũi, xộc thẳng vào những hồi ức khiến chàng đau đớn, xộc thẳng vào mắt chàng. Nửa năm rồi, nửa năm rồi, cuối cùng chàng đã tìm được A La. Nàng ấy vẫn sống, nàng ấy đang ở đây, nàng ấy đã từng đến đây! Lưu Giác ngoảnh mặt lại: “Truyền lệnh lục tìm khắp thành, từng ngôi nhà! Mọi đường nét, hình vẽ lạ, đều không được bỏ qua!”.
“Tuân lệnh!”. Quân sĩ lập tức chấp hành mệnh lệnh.
“Huyền Y, mang đi!”.
Huyền Y ngớ người, không biết mang đi cái gì. Yến Âm nhìn chàng dè dặt hỏi: “Chúa thượng?”.
Lưu Giác hừ một tiếng, mỉm cười nhìn tảng đá: “Mang về soái trướng!”.
Huyền Y và Minh Âm nhìn nhau. Mấy tháng nay chúa thượng cứ nhìn thấy nét vẽ và những hình lạ là lại xúc động, tảng đá này... Huyền Y nghẹo đầu ngắm nghía hồi lâu, giống như hai đường gấp khúc kẹp một vòng tròn, là sông hay là mặt trời? Lưu Giác gõ vào đầu anh ta, mặt bừng sáng, dường như chưa từng xuất hiện vẻ u ám: “Đây là A La đang nói với ta, chỉ có nàng ấy và ta mới hiểu!”.
Huyền Y và Minh Âm tỏ vẻ hiểu ra, thở phào, cuối cùng đã tìm thấy! Lưu Giác từng nói với họ, bốn ký hiệu biểu thị phương hướng, nhưng chưa bao giờ nói về hình vẽ như thế này. Huyền Y cười khúc khích: “Công chúa nói đang nhớ chúa thượng sao!”.
Lưu Giác nghe vậy thôi cười, trầm ngâm: “Nàng ấy đang kêu cứu!”.
Hai người sửng sốt, cúi đầu không hỏi gì thêm.
Một binh sĩ từ xa chạy đến, thở hổn hển: “Quán trọ, trong quán trọ có rất nhiều hình vẽ”. Lưu Giác phất tay áo, lập tức đi đến quán trọ. Trước gian phòng đã bị vây chặt, chàng đẩy cửa bước vào, trên tường và trên nền nhà vẽ liền mấy hình ký hiệu “W” bằng mực đen rõ ràng. Hướng tây, A La đang ở phía tây Ỷ Long thành! Chàng há miệng, không ngừng cầu khấn “Các vị thánh thần, lần này đừng để con bị lỡ, xin phù hộ cho con tìm được nàng ấy”.
Huyền Y và Minh Âm tự giác chạy đi tìm chủ quán, lúc về mặt phấn khởi: “Chúa thượng, bà ấy nói đó là Hắc Phong trang! Thương Tà chẳng phải đã rút về Hắc Phong trang? Có phải hắn đã mang công chúa đi?”.
“Phía nào?”. Lưu Giác nôn nóng muốn chứng thực.
“Phía tây Ỷ Long thành!”.
“Bao vây Hắc Long trang, một con chim cũng không để lọt!”.
“Tuân lệnh!”.
Lưu Giác đứng lặng trong phòng, cảm thấy tứ chi mềm nhũn, chàng bất lực xua tay: “Bản soái nghỉ ở đây một lát, các ngươi ra trước đi!”.
Cánh cửa từ từ khép lại. Lưu Giác nhắm mắt tưởng tượng ra A La lúc đó, nàng ấy đi lại trong phòng... đi đến ngồi ngẩn bên bàn... đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài... một mình nàng ấy ngủ trên giường này... trước khi đi nàng ấy còn để lại ký hiệu để mình đến cứu... Chàng đột nhiên lăn ra giường, cười khúc khích, A La của chàng, A La của chàng cũng không nguôi nhớ chàng!
Hắc Phong trang dễ thủ khó công, đường núi hẹp, đối phương chỉ cần bố trí hai người đứng gác là người bên dưới khó lên được. Nếu một mình chàng đột nhập cũng e đối phương dùng A La ép chàng, Lưu Giác bồn chồn. A La đang ở trên núi nhưng chàng lại không thể lên đó!
Tử Ly ở Phong thành đặc biệt cử một sứ giả vượt ngàn dặm đến, mang theo hai sứ mệnh, một là vào vương cung khuyên hàng, hai là thăm dò tin tức công chúa Thanh La. Lưu Giác cử người hộ tống sứ giả vào triều, nhưng không đả động đến chuyện thăm dò tông tích A La.
Cuối cùng chàng gọi Huyền Y và Minh Âm: “Tối nay ta muốn đột nhập Hắc Phong trang, người đông không hay, Minh Âm đi theo ta, Huyền Y lưu lại trong thành tiếp ứng!”.
“Tuân lệnh!”.
Đêm xuống, Lưu Giác và Minh Âm thay bộ đồ đen bó sát người, bí mật lên núi, đường núi chỗ nào cũng có thể gặp mai phục, Lưu Giác không muốn kinh động đối phương, suốt dọc đường vận nội lực, thận trọng thăm dò. Họ vượt qua nhiều vòng gác khắp sơn trang, lên được đến lưng chừng núi, cuối cùng vẫn bị phát hiện, vừa nghe thấy tiếng chiêng báo động. Lưu Giác thầm kêu hỏng, vỗ vai Minh Âm, hai người dò dẫm quay về. Nhìn lên đỉnh núi, chàng hận đến muốn đạp nát tảng đá bên cạnh, đột nhi