Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344149
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4149 lượt.
phát, Lưu Giác trợn hai mắt đã vằn tia máu, hỏi: “Công chúa đâu?”.
Tiểu Hạ Mạt liếc nhìn cô gái bên cạnh, cúi đầu không nói.
Lưỡi kiếm của Lưu Giác áp lên cổ cô bé: “Nói!”.
Cô gái bên cạnh đứng phắt dây, giọng trong như tiếng chuông bạc: “Nghe đồn Bình Nam vương phong lưu mã thượng nổi tiếng Phong thành, với nữ nhân luôn dịu dàng lễ độ, chuyện này là thế nào?”.
Mắt Lưu Giác lóe ánh gươm, chớp mắt, lưỡi kiếm đã hướng vào nàng ta: “Bản vương hỏi lại lần nữa, người đâu?”. Mũi kiếm chạm vạt áo nàng ta.
Tiểu Hạ Mạt kinh hãi, lao đến: “Vương gia, đừng làm thế, công chúa đã bị Sở Nam đưa đi!”.
Sở Nam, Sở Nam! Lưu Giác không thể kìm chế nộ khí trong lòng, lạnh lùng hạ lệnh: “Đàn bà đưa đi, đàn ông chém tại chỗ!”
Tiểu Hạ Mạt kinh sợ, khuôn mặt như hoa đã biến sắc, ở đây có một vạn mạng người! Cô bé hét lên: “Tỷ ấy không thích ngươi làm như vậy! Tỷ ấy sẽ ghét ngươi, sẽ ghét ngươi!”.
Người bên cạnh dường như hốt hoảng, giơ tay kéo cô bé: “Mã Hoa! Im mồm!”.
Lưu Giác một tay tóm vai cô bé: “Ai là tỷ tỷ của ngươi?”.
Cổ Tiểu Hạ Mạt bị xiết, mặt trở nên sưng đỏ. Tay chạm vào chiếc vòng phỉ thúy trên cổ cô bé, Lưu Giác buông tay, lấy ra chuỗi ngọc, chuỗi ngọc này rất quen. Chính là chuỗi ngọc chàng tặng A La sau cuộc tỉ thí với Sở Nam. Nhìn thấy vật đó, mắt chàng cay xè. Vật đây, người ở đâu! Lưu Giác nắm chặt chuỗi ngọc, cảm thấy nó ấn vào lòng bàn tay đau điếng. Chàng nhìn cô bé lần nữa, cô bé có vẻ đẹp thuần khiết rất đáng yêu. A La thích cô bé này sao? Cho nên cô bé mới gọi là tỷ tỷ. A La đã ở đây, chính cô bé này đã chăm sóc nàng sao? Chàng thở một hơi rất sâu nói: “Hai tỷ muội là con gái quý tộc sơn trang do Hạ vương dâng tiến phải không?”.
Cô gái bên cạnh Tiểu Hạ Mạt cất giọng nhẹ nhàng: “Tiểu nữ là Nha Nhĩ. Muội ấy là... Mã Hoa. Vương gia, Mã Hoa còn nhỏ, Nha Nhĩ cầu xin vương gia để muội ấy lại tận hiếu với phụ thân, Nha Nhĩ xin đi theo vương gia”.
Lưu Giác mỉm cười nâng ly rượu lên môi trong sóng mắt phong tình của Nha Nhĩ. Đột nhiên chàng đặt ly rượu xuống, nhẹ nhàng nắm tay nàng ta: “Nha Nhĩ cô nương có bàn tay đẹp quá”.
Nha Nhĩ xấu hổ đỏ bừng mặt, hơi mạnh tay giật lại, thẹn thùng nói: “Nguyên soái, phạt chàng một chén!”.
“Ha ha!”. Lưu Giác cười lớn, tay nâng khuôn mặt đẹp e lệ của nàng, ánh mắt đã có phần phóng túng, “Ân huệ của mỹ nhân quả khó chối từ, bản soái sẽ uống”.
Chàng nâng ly định uống, khóe mắt liếc ngang, ánh mắt lộ vẻ nôn nóng: “Nào, để bản soái ôm nàng”. Chàng giơ tay, quàng vai Nha Nhĩ, cảm thấy cả người nàng cứng đờ, bất giác cau mày, “Sao thế? Không muốn ư?”. Sắc mặt chợt sa sầm.
“Sao có chuyện?”. Nha Nhĩ mỉm cười, “Thiếp không quen...”. Nàng lại nép người vào chàng.
Lưu Giác cười “khục” một tiếng, như đã ngấm say, ánh mắt chếnh choáng nhìn chiếc cổ trắng như tuyết của nàng, quàng tay kéo nàng lại định hôn, tay kia lại như vô tình quờ về phía ngực nàng.
Nha Nhĩ giơ tay ngăn lại, đẩy tay chàng, “Nguyên soái, ở đây... người đông quá...”. Giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu, má đỏ bừng, như vừa muốn từ chối vừa muốn đón nhận, trông càng quyến rũ.
Lưu Giác cơ hồ ngây ngất, cười ha hả, đứng phắt dậy, một tay nâng bổng nàng lên, nói với các tướng quân: “Bản soái đi trước một bước đây!”. Nói đến chữ “đây” đột nhiên chàng quẳng Nha Nhĩ ra.
“Ối”, Nhã Nhĩ kêu lên. Khi nàng ta chưa kịp rơi xuống đất, bỗng một người từ cửa xông vào, vọt lên đón lấy nàng ta, hai người ôm nhau ngã lăn trên đất. Nha Nhĩ tức run người: “Tiểu Hạ Mạt!”.
Tiểu Hạ Mạt mặt đầy nước mắt, nói khẽ giọng van lơn: “Đừng, đừng... muội xin huynh...”.
“Muội!”. Nha Nhĩ mắt đầy nộ khí.
Mọi người xung quanh đều sửng sốt trước sự cố bất ngờ đó. Lưu Giác chậm rãi nói: “Mã Hoa tiểu thư không muốn vương tử của nàng vui vẻ với bản soái một chút sao?”.
Nha Nhĩ từ từ đứng lên, hai đồng tử bốc lửa: “Thì ra Bình Nam vương đã biết!”.
“Nha Nhĩ... không phải là Thương Tà sao? Thương Tà vương tử, rất bất hạnh, ngươi quá giống Minh Nguyệt phu nhân. Thật không may tại hạ mới được gặp bà ấy”. Thành Tư Duyệt cười, xen lời.
“Thương Tà!”. Tiểu Hạ Mạt đau đớn gọi, ánh mắt vừa chờ đợi vừa cầu khẩn.
Thương Tà quỳ xuống, hôn nhẹ lên mặt cô bé: “Tiểu Hạ Mạt, mỗi người mỗi chí hướng!”. Chàng ta liếc Tiểu Hạ Mạt, vừa quay người trong tay đã xuất hiện thanh nhuyễn kiếm, hướng vào Lưu Giác, “Phụ vương ta đầu hàng, Thương Tà không có mặt, Lưu Giác, ngươi phải chết!”.
Các cô gái trong phòng hoảng hốt, dung nhan như hoa lộ vẻ kinh hoàng, các tướng quân trơ mắt nhìn. Mắt Tiểu Hạ Mạt đột nhiên lóe sáng, miệng thì thầm: “Đẹp quá!”. Lưỡi kiếm của Thương Tà uốn lượn như con rắn, ánh bạc lấp lánh, chiếc áo dài phơ phất, mái tóc đen bay bay, khuôn mặt hoàn mỹ mang sát khí lạnh lùng, lại có sức quyến rũ mê hồn, Lưu Giác thở dài, chàng ta quả là rất đẹp.
“Choang” một tiếng. Hai kiếm chạm nhau, thanh nhuyễn kiếm rơi xuống dưới, Lưu Giác xoay người vọt lên, xoay cổ tay, trường kiếm bổ xuống. Thương Tà thuận thế vươn tay, hai chân điể