Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344147
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4147 lượt.
m nhẹ, vọt đến. Lưu Giác vừa đánh trả vừa nói: “Điện hạ hà tất cố chấp đến thế? Phụ vương và mẫu hậu điện hạ đã đầu hàng rồi”.
“Ta tuyệt đối không chấp nhận!”. Khuôn mặt Thương Tà đỏ lựng, bừng bừng nộ khí, quyết định ra tuyệt chiêu. Một làn khói xanh từ ngón tay trỏ phụt về phía Lưu Giác.
Thành Tư Duyệt mặt biến sắc, phi đến như mũi tên, cánh tay chàng vừa lắc đã thu gọn làn khói vào ống tay, đứng chắn trước mặt Lưu Giác. Thương Tà sững người, loại độc dược này chỉ ngấm vào áo là chết, không vạn bất đắc dĩ chàng ta cũng không giết người bằng cách đó. Sự kiêu ngạo không cho phép chàng ta dùng độc dược để chiến thắng. Ngồi trong bàn tiệc, mấy lần định dùng, nhưng rồi lại kìm chế. Thấy Lưu Giác đã nhận ra thân phận của mình, còn nói phụ vương mẫu hậu đã đầu hàng, hận thù ngùn ngụt khiến chàng ta quyết định dùng độc chiêu. Vậy mà Thành Tư Duyệt lại thu hết vào tay áo, độc tính không mảy may phát tác!
Đôi mắt phượng dài đẹp ngút ngàn giận dữ. Thanh kiếm của Thương Tà vẫy nhẹ về phía Thành Tư Duyệt. “Nguyên soái lùi ra!” Thành Tư Duyệt kêu lên, giơ tay chặn lại, hai cánh tay kết thủ ấn, trong chớp mắt vận Phi tuyết công, tung người vọt lên, đánh một chưởng vào ngực Thương Tà. Thương Tà há miệng, máu phun ra, người rơi xuống tựa con diều đứt dây, ho hai tiếng, đã biết mạch tim bị Thành Tư Duyệt một chưởng cắt đứt. Nhìn Thương Tà rơi xuống đất, Thành Tư Duyệt sững người, tay run run giơ lên lại buông xuống, ánh mắt dường như hối hận, như than thở, như buồn thương, không sao rõ nổi.
Tiểu Hạ Mạt bật khóc lao đến: “Thương Tà, Thương Tà, huynh sao thế, huynh đừng dọa muội!”.
Thương Tà trấn tĩnh: “Tiểu Hạ Mạt, chỉ tại ta... ta quá kiêu hãnh...”.
“Huynh đáng kiêu hãnh, huynh là vương tử kiêu hãnh nhất Hạ quốc!”. Cô bé òa khóc, các cô gái trong phòng cơ hồ đều khóc, đây là vương tử quý tộc đẹp nhất trong lòng họ.
Thương Tà cố nở nụ cười: “Nguyên soái, Thương Tà chết trong Tập Hoa lâu, không hề oan ức!”.
“Điện hạ!”. Thành Tư Duyệt thở dài, “Nếu điện hạ hy vọng sau khi điện hạ chết, Minh Nguyệt phu nhân và Hạ hầu sẽ báo thù cho điện hạ, thì hãy quên ý nghĩ đó. Ta, ta vốn không định giết điện hạ...”. Tay chàng vừa buông, một dải lụa vàng rơi trước mắt Thương Tà, bên trên là hàng chữ màu đỏ: “Thương Tà cao ngạo, tất không đầu hàng, nếu nhất quyết chống lại, không lấy muôn dân làm trọng, hãy giết đi!”. Chính là thủ bút của Minh Nguyệt phu nhân, thân mẫu chàng ta.
“Ha ha! Ha... ha ha!”. Thương Tà cười đến tức thở, làn sương trên mặt không biết là mồ hôi hay nước mắt. Mẫu hậu của chàng ta, thánh nữ Hạ quốc, phu nhân cao quý, mọi việc đều lấy dân làm trọng! Ngay đến con trai cũng không cần! Thương Tà đau đớn, nhìn Lưu Giác ánh mắt lại trở nên giễu cợt: “Thanh La công chúa đi theo Sở Nam vào núi, trong núi khắp nơi có vật độc chướng khí, khi ngươi...”. Chàng ta thở dốc “... khi ngươi tìm được e chỉ còn xương trắng!”.
Lưu Giác giật mình, Sở Nam tàn ác, đã hận chàng đến tận xương tủy, A La lọt vào tay hắn ta, liệu Sở Nam có nương tình hay không, chàng càng không dám nghĩ đến đủ loại vật độc, chướng khí trong rừng rậm âm u của Hạ quốc. Nếu không phải đối phó với Thương Tà, chàng đã đuổi theo họ rồi. Lưu Giác nhìn Thương Tà nằm trên đất, lòng hối hận vì Thành Tư Duyệt đã quá mạnh tay!
“Ha!”. Thương Tà lại khạc ra máu, hận thù trong mắt càng sâu. Sở Nam si mê công chúa Thanh La, quyết không chịu đưa nàng ta làm con tin, hy sinh những cận vệ trung thành nhất, một mình đưa công chúa xuống núi. Nhưng họ sao thoát khỏi những bẫy độc khắp nơi trong núi, bỗng lại thấy đau lòng, mắt liếc đến Thành Tư Duyệt: “Ngươi giỏi lắm, ngươi làm cho mẫu hậu ta từ bỏ con trai. Ngươi, ngươi lại không sợ độc dược của ta! Ngươi rút cục là ai?”. Máu trong miệng phun ra ướt đẫm tà áo.
Thành Tư Duyệt mỉm cười, “Ta không muốn dân chúng Hạ quốc chết bởi chiến họa. Thương Tà, ta càng không để ngươi làm tổn thương nguyên soái! Hạ quốc có thể mất, nhưng người Hạ quốc vô tội! Cớ sao nhất định phải chiến tranh? Ninh quốc nhất thời chưa thôn tính được Hạ quốc, nhưng mười năm, hai mươi năm lẽ nào không làm được?”. Ánh mắt Thương Tà bắt đầu dại dần, chàng ta ngoái nhìn Mã Hoa vẫn đang khóc, những bài sơn ca cô bé từng hát lại vang bên tai, những ngày đó sao mà đẹp! Thương Tà mỉm cười: “Tiểu Hạ Mạt, muội mãi mãi là bong bóng nước trên mặt Long giang! Ta... ta là Thương Tà của Hạ quốc, không phải Thương Tà của... Ninh quốc...”. Lời vừa đến tức thì tắt thở. “Người đâu, đưa thi thể điện hạ về cung của Hạ hầu!” Lưu Giác trầm giọng hạ lệnh.
“Nguyên soái, xin hãy cho ta... đưa Thương Tà về!”. Tiểu Hạ Mạt nói.
“Được! Chuỗi vòng này A La tặng cô nương, cô nương cứ giữ lấy, sau này nếu không muốn ở lại đây, hãy đến Phong thành tìm chúng ta”. Lưu Giác nhét chuỗi ngọc phỉ thúy vào tay Tiểu Hạ Mạt, nhìn các cô gái mắt đẫm nước trong phòng, thở dài: “Bản soái đi trước, mọi người cứ tiếp tục!”.
“Cung tiễn nguyên soái!”. Các tướng quân nhất loạt đứng dậy. Sau khi Lưu Giác đi rồi, các cô gái quý tộc cũng được cho lui. Tập Hoa lâu lại vang lên