Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344142
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/4142 lượt.
tiếng nhạc, tiếng cười nói lại ồn ào, bên cạnh các vị tướng quân lại thay bằng các cô gái của Tập Hoa lâu.
“Đang nhớ A La sao?”. Có tiếng Thành Tư Duyệt vang lên phía sau.
Lưu Giác không ngoái đầu: “Huynh quay về Phong thành đi, Phong thành vừa gửi tin báo, con trai huynh được ba tháng rồi, vẫn chưa thấy mặt cha”.
“Con trai ta ta không sốt ruột, huynh sốt ruột cái gì? Ta phụng chỉ đi tìm công chúa, công chúa chưa về, ta biết ăn nói thế nào?”. Thành Tư Duyệt cười.
Lưu Giác quay lại: “Uống rượu không?”.
Thành Tư Duyệt thong thả nâng ly, trong tay lại cầm một bình rượu khác, “Đặc sản nổi tiếng của Hạ quốc, lão vương gia chắc chắn sẽ thích”.
Hạ quốc mặc dù quanh năm không có mùa đông, gió đêm tháng mười hai cũng se se lạnh. Lưu Giác và Thành Tư Duyệt ngồi trên đỉnh núi uống rượu, khí nóng từ bụng bốc lên. “Rượu ngon!”. Lưu Giác khen, mắt liếc Thành Tư Duyệt, “Ông già nói huynh còn có hiếu hơn ta!”.
Mắt Thành Tư Duyệt sáng lên: “Huynh làm gì có hiếu! Ta thấy, lão vương gia chăm sóc huynh như chăm sóc phụ thân, ông ấy có hiếu với huynh!”.
Lưu Giác cười ha hả: “Hôm nay mới phát hiện hóa ra huynh cũng là ngươi rất hài hước. Huynh nói xem, trước đây khi chúng ta cùng được gọi là ngũ đại công tử Phong thành, tại sao ta không thường xuyên qua lại với huynh?”.
“Chẳng ai phục ai! Thành Tư Duyệt ta văn võ song toàn, mười tám tuổi đã đỗ trạng nguyên, huynh chẳng qua là tiểu vương gia bạt tử!”. Thành Tư Duyệt cố ý bĩu môi, tỏ vẻ coi thường.
“Ta còn nhớ trong hôn lễ của Ly vương, ta và Tử Ly còn tổng kết luận đàm về năm công tử Phong thành. Ta khen Tử Ly ưu tú nhất. Câu này nịnh rất hay, Tử Ly là hoàng đế Ninh quốc, hoàng đế của thiên hạ, may mà ta còn chưa dám quá lời nhận mình ưu tú nhất”.
“Thực ra, huynh muốn nói như vậy, cũng may còn chưa nói người đó là ta”. Thành Tư Duyệt cười ranh mãnh.
Lưu Giác cũng bật cười: “Bây giờ ta rất muốn nói như vậy, không biết huynh làm thế nào mà được như thế”.
“Huynh biết rồi?”.
Ánh mắt Lưu Giác lướt qua ngực Thành Tư Duyệt: “Thiên Tường nói đệ ấy rất khâm phục ta, thực ra bản thân ta cũng có phần khâm phục bản thân, có một số thứ ta luôn vô tình nhìn ra được. Bây giờ ta khâm phục hai người, một là ông già ta, hai là huynh”.
Trong mắt Thành Tư Duyệt có một tia nghi ngờ thoáng qua: “Huynh có muốn biết tại sao không?”.
Lưu Giác lắc đầu: “Huynh là huynh đệ của ta, huynh có lý do riêng, không phải mọi chuyện đều phải nói ra”.
Thành Tư Duyệt cười vô cùng bí hiểm, chuyển sang chuyện khác: “Huynh có biết cảm giác của ta khi lần đầu nhìn thấy hai tỷ muội Thanh Phỉ và Thanh La trong Đào hoa yến không?”.
“Trong Đào hoa yến, huynh cũng nhìn thấy nàng ấy?”. Nhắc đến A La mắt Lưu Giác lại sáng lên.
“Muội ấy rất đặc biệt... ờ, nói là cũng có một chút thông minh, cũng có một chút xảo quyệt, đúng là... giặc! Mới mười hai tuổi đã biết nhường không gian riêng cho tỷ tỷ, một mình bỏ đi, không phải là suy nghĩ của một cô gái nhỏ”. Thành Tư Duyệt nhớ lại. “Lần thứ hai gặp lại trong bữa tiệc ở Đông cung, tiếng đàn đó, không trải qua dâu bể thăng trầm sao có thể hiểu được chân ý của khúc đàn. Muội ấy mâu thuẫn vô cùng, có lúc như một đứa trẻ, có lúc như người trưởng thành”.
“Khi gặp nàng ấy ở Lâm Nam, ta càng có cảm giác chỉ qua một đêm nàng ấy đã hoàn toàn trưởng thành, ngày Đại Tuyết năm đó...”. Lưu Giác cau mày “Có phải hôm nay là ngày Đại Tuyết?”.
Thành Tư Duyệt nhìn chàng: “Nghĩ đến Ly vương ư?”.
“Phải, hôm nay Tử Ly chắc là rất khổ sở!”. Lưu Giác ngửa cổ uống rượu: “Rút cục ta vẫn nợ Tử Ly”.
Thành Tư Duyệt buồn buồn: “Ta đến Biên thành và thảo nguyên đưa thư, hai lần Tử Ly đều không phát hiện ra ta, đều do đang nhớ tới...”.
Hai người không nói nữa, lặng lẽ uống rượu.
Trong vương cung Phong thành, Tử Ly chỉ thấy tứ chi và xương cốt trong người toát ra từng trận hàn khí, từ ngón chân lên tới đỉnh đầu. Mọi chỗ đều đau buốt, toàn thân đã run lẩy bẩy không thể khống chế. Trong tòa điện nhỏ cạnh đại điện đốt một đống lửa lớn, dưới gầm giường hai lò than cháy rừng rực. Những giọt mồ hôi lớn từ cơ thể chàng chảy ra, rơi “tí tách” xuống giường, bốc lên làn khói đặc, hóa thành hơi nước.
Trong điện chỉ có thủ lăng nhân ở bên chàng, liên tục dùng kim vàng truyền nội lực vào huyệt đạo của chàng: “Vương thượng, nếu đau quá cứ kêu lên, không sao”. Thủ lăng nhân nói
Tử Ly nắm chặt nắm đấm, cơ thể run bần bật, “phập” một tiếng, một mũi kim vàng từ cơ thể bắn ra, cắm thẳng vào xà ngang. Tử Ly nhắm mắt, hơn nửa năm rồi, A La chưa trở về. Chỉ biết nàng ở Hạ quốc, nhưng không thấy người. Những ngày này nàng sống ra sao? Nỗi đau lại dấy lên, vương cung trống vắng như không người, ngay hơi hướng của nàng cũng dần phai nhòa. A La... không bao giờ nhìn thấy muội nữa sao? Tử Ly đột nhiên lại hận chính mình.
Buốt giá này là gì? Từng tấc từng tấc thấm vào xương cốt chàng, đó là đau ư? Hãy để chàng đau! A La của chàng, chính tay chàng đã đẩy nàng vào chốn hiểm nguy! Đáng đời, đau đớn