Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344141
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4141 lượt.
như vậy! Tử Ly không vận công chống lại hàn khí lồng lộn trong cơ thể, cơn đau tê dại ập đến. Chàng hét một tiếng, người nhảy dựng lên, những mũi kim vàng trên người bắn ra. Thủ lăng nhân thấy sự chẳng lành, một tay ấn huyệt đạo của chàng. Chân khí lọt vào, chàng cảm thấy hàn khí càng mạnh, lồng lộn tung hoành trong cơ thể. Khí huyết lưu thông trong thoáng chốc, lúc Tử Ly tỉnh táo, chàng ngần ngại nói: “Bịt miệng ta lại, không để ta kêu!”.
Thủ lăng nhân nhét miếng gỗ mềm vào miệng chàng: “Vương thượng, hãy nghĩ đến những điều tốt đẹp, nghĩ đến những chuyện khiến vương thượng vui”.
“Đệ cần một nghìn hai trăm lạng bạc, huynh có cho không... phải trả ơn đệ chứ! Cứu mệnh huynh kia mà, mệt gần chết! Mệnh của huynh đáng một nghìn hai trăm lạng chứ... đệ không tham đâu... một nghìn hai trăm lạng, chúng ta tiền bạc sòng phẳng, sau này không ai nợ ai... đệ biết võ công, lại mới quen nhau, huynh nghi ngờ cũng là chuyện thường. Nhưng đệ lại không thích... không có tiền đi một bước cũng khó, có tiền đi khắp thiên hạ! Tiền bạc thật tốt, yêu bạc có nghĩa là yêu cuộc sống”.
Nàng ấy luôn thẳng thắn như vậy, chưa bao giờ vòng vo. Thích và không thích luôn phân định rạch ròi. Mình muốn chăm sóc nàng ấy, sủng ái nàng ấy, lúc đó đã hỏi nàng ấy: “Sơn đệ, đại ca chăm sóc đệ được không?”. Nàng ấy vội lảng sang chuyện khác, có phải nàng không hiểu thật không?
Nàng ấy giúp mình trải nghiệm cảm giác bay lên không, nàng ấy nói con người ta phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình. Nàng ấy không nhận lời mình, bởi vì biết mình đã có Cố Thiên Lâm. Dường như Tử Ly không thể chịu đau đớn hơn nữa, toàn thân như rơi vào hố chông, chông cắm khắp người, kéo lên lại ném xuống, chàng há mồm muốn rên nhưng mọi âm thanh đều bị miếng gỗ chặn lại.
A La nói: “Quen huynh muội thật may mắn, muội không nghĩ ở đây có thể gặp người đàn ông tốt như huynh”.
A La nói: “Mắt huynh rất sáng, sáng như sao trời...”.
A La nằm trên đùi chàng ngủ, thảo nguyên đầy sao, gió đêm mang hơi lạnh, cơ thể ấm áp của nàng, mùi hương thoang thoảng.
Tử Ly lại thả lỏng cơ thể. Thật là một đêm tuyệt đẹp, sau đêm đó, trong yến tiệc ở Đông cung, mình không dám mạo hiểm, giương mắt đứng nhìn Lưu Giác đưa nàng ấy đi... đêm tân hôn, đôi mắt Cố Thiên Lâm... trong rừng trúc tướng phủ... Giọng nói như tiếng chuông bạc, gọi... đại ca... đại ca... đại ca...
A La đang gọi chàng, chính là A La, nàng ấy trở về rồi ư? Khắp người Tử Ly toát đầy mồ hôi, lửa trong điện rừng rực, chỉ có thủ lăng nhân đứng cúi đầu một bên. Nàng ấy vẫn chưa quay về, nàng ấy chết ở Hạ quốc rồi chăng? Một luồng khí nóng lại ép tới, cả người chàng như miếng thịt hơ trên lửa, cảm giác thiêu đốt từng trận xông đến, da bị nung đốt đau rụng rời, hàn khí trong người lồng lộn tung hoành. Tứ chi bị trói cứng đờ, trong đầu chỉ văng vẳng một cái tên, khoảnh khắc thủy hỏa tương khắc ấy bỗng vang một tiếng xì, khói xanh bốc lên, liên tiếp đóng dấu vào da thịt chàng.
“Muội chỉ coi huynh như đại ca... muội thích Lưu Giác... muội thích Lưu Giác...”. Mắt A La ngấn nước.
“Huynh đối với A La cũng chỉ như thế thôi sao? Huynh đã yêu nàng ấy, thương nàng ấy đến thế, lẽ nào để A La chịu tủi phận làm thiếp?”. Lưu Giác nói.
Một tiếng khô khốc vang lên, miếng gỗ trong miệng Tử Ly vỡ đôi, chàng thét lên thê thảm rồi ngất đi.
Bên ngoài điện Cố Thiên Lâm nước mắt giàn giụa. Nàng đứng bên ngoài mấy canh giờ, bên trong vẫn không có động tĩnh, bỗng một tiếng kêu thét, đột ngột và thảm thiết khiến nàng giật mình, bất chấp tất cả lao vào điện. Một đám cung nhân quỳ ngăn lại: “Nương nương, chúa thượng đã có chỉ, bất kỳ ai cũng không được vào!”.
Giọng Cố Thiên Lâm run run, mắt đỏ hoe: “Cút!”. Lời vừa thốt ra, đã thấy kinh ngạc, nàng trở nên thô lỗ mắng chửi người khác từ lúc nào? Rồi không kịp nghĩ nhiều, nàng đẩy cửa điện đi vào.
Tử Ly, phu quân của nàng, hoàng đế của nàng. Cố Thiên Lâm bịt chặt miệng không để bật ra tiếng khóc khi nhìn thấy chàng yếu ớt, không một ai giúp đỡ như vậy. Nàng bước nhanh lại, thủ lăng nhân quỳ xuống nói: “Nương nương, nếu vương thượng có dặn bất kỳ điều gì, nương nương nhớ nghe theo”. Nói đoạn đưa mảnh khăn khô cho nàng.
Cố Thiên Lâm vừa bước vào điện nội đã nóng toát mồ hôi. Nàng nhìn Tử Ly, nhẹ nhàng lau mồ hôi cho chàng, cẩn thận làm ướt môi chàng. Chạm vào da thịt chàng lạnh buốt, nước mắt nàng lại ứa ra.
Tử Ly dần dần hồi tỉnh, thì thầm: “Đừng khóc, A La, đừng khóc...”.
Cố Thiên Lâm một tay bịt miệng mình, một tay lau mồ hôi cho Tử Ly.
“A La, muội đã trở về rồi ư?”. Tử Ly đột nhiên mở mắt. Hơi nóng mịt mờ, nàng ấy ngồi khóc bên chàng. Nàng ấy cũng khóc vì chàng ư? Chàng cố mỉm cười: “Không đau, A La, đại ca không đau!”.
Cố Thiên Lâm cuối cùng bật khóc, toàn thân run bần bật.
Tử Ly muốn ôm nàng, nhưng không đủ sức, giọng chàng lo lắng: “Đại ca không ép muội, A La muội đừng đi!”.
Cố Thiên Lâm phục trên người chàng nức nở, không nói điều gì.
Thân hình nàng ấy vẫn mềm mại như thế, ấm áp như thế. Tử Ly cảm thấy khí lạnh đang thoát khỏi cơ thể chàng,