Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344138
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4138 lượt.
g ngậm thứ gì. Hắn khẽ mở mắt, nhìn khuôn mặt như ngọc tạc của A La đẫm mồ hôi nhập nhòa trong ánh lửa đỏ.
Thấy Sở Nam đã tỉnh, A La thở phào, rút tay về, cảm thấy đau đau, Sở Nam lại nhướn người, ngậm chặt tay nàng không chịu buông.
“Này, ngươi há miệng ra!”. Sở Nam bỗng nắm cổ tay nàng, mút mát những ngón tay, cảm thấy đầu lưỡi ngòn ngọt. A La người run run, vùng mạnh ra. Sở Nam há miệng, cầm tay nàng rồi nhìn vết thương trên đầu ngón tay: “Thì ra máu của nàng có thể giải độc! Sao keo kiệt thế? Chỉ rạch một tý ở đầu ngón tay?”.
A La đỏ mặt, thầm nghĩ, nếu là Lưu Giác, mình đâu có suy đi tính lại đắn đo như thế, mình sẽ lập tức cắt động mạch cổ tay để chàng tắm trong đó, để chàng mau tỉnh lại cũng được.
Sở Nam buông tay A La, nàng cúi đầu không nói, trong lòng lại căng thẳng, Trần quốc đã mất, Hạ quốc đầu hàng, Sở Nam sẽ ra sao? Giết Lưu Giác, giết Ly vương tìm cách phục quốc? Sở Nam nhắm mắt lặng lẽ vận công, khi mở mắt, sắc mặt đã hồng hào trở lại: “Tại sao lại cứu ta?”.
“Như vậy chúng ta sẽ hòa! Trước đây ngươi cũng chưa bao giờ làm tổn thương ta, lại cứu ta từ tay Thương Tà!”. A La vừa cho thêm củi vào lửa vừa nói.
“Không sợ ta tỉnh lại sẽ giết nàng, hoặc dùng nàng để ép Lưu Giác ư?”. Sở Nam mặt chợt biến sắc, nói dằn từng chữ: “Ta thề quyết giết hắn!”.
A La kinh ngạc, hắn là con sói hoang hay sao? Nàng cố nói giọng bình tĩnh: “Ngươi có đoàng hoàng tỷ thí với chàng không?”.
Sở Nam nghĩ đến vương huynh chết thảm dưới kiếm của Lưu Giác, nghĩ đến nỗi đau mất nước, căm hận nói: “Đối với hắn, ta không từ thủ đoạn!”.
A La khẽ nói: “Thì ra ta đã cứu nhầm người nhưng ta cũng không hối hận, từ nay ta không nợ ngươi nữa”.
Cành cây khô cháy nổ lép bép. A La ngồi bên đống lửa ngẫm nghĩ, độc trùng sợ mình, vậy là mình yên tâm bèn dựa vào thân cây nhắm mắt ngủ. Sở Nam nhìn khuôn mặt có phần tiều tụy của nàng, lòng hơi xao động. Đêm trong núi rất lạnh, Sở Nam đứng dậy ôm nàng lại gần đống lửa, ngắm nhìn nàng, ánh mắt dần trở nên dịu dàng, lòng bỗng lâng lâng cảm giác bình yên.
Sáng hôm sau, A La tỉnh giấc, mùi thơm đã xộc vào mũi. Sở Nam nhìn nàng cười: “Xong ngay đây!”.
Hắn đang nướng cá. A La thấy đói, nói: “Ta ra suối rửa mặt!”. Sở Nam không ngăn cản, A La đi đến ven suối, rừng núi ban ngày khác hẳn ban đêm, khắp nơi rộn ràng sức sống, chim hót vang, hoa thơm ngát. Nàng ngoái nhìn Sở Nam đang quay lưng nướng cá, lại nhìn về Hắc Phong trang, lòng đã bay đến đó. Sở Nam đã không sao, bây giờ mình có thể trốn được chưa?
“Nàng đã bỏ lỡ cơ hội, bây giờ không thoát được đâu”. Giọng Sở Nam vọng đến, “Cá chín rồi, mau ăn thôi!”.
A La thở dài: “Ngươi định đưa ta đi đâu?”.
“Không đi đâu, ở trong núi này, đợi Lưu Giác đến!”.
A La không nói gì, trở về ăn cá.
Sở Nam đưa cho nàng một miếng lá chuối, trên đó đầu và đuôi cá đã bỏ đi, chỉ còn mình cá béo múp: “Ăn cẩn thận, không biết cá này có nhiều xương không!”.
A La ngẩn người, cúi đầu lặng lẽ ăn. Sở Nam cười: “Nàng cảm động phải không? Các ngón chiều chuộng đàn bà thế này ta còn nhiều lắm!”. A La ồ một tiếng, “Chưa bằng Lưu Giác, nếu là chàng, chàng sẽ cẩn thận rút hết từng cái xương rồi mới đưa cho ta!”.
Mặt Sở Nam biến sắc: “Hả? Vậy sao nàng vẫn ăn?”.
“Ăn no mới có tinh thần xem hai người tỷ thí!”.
“Còn xem Lưu Giác chết dưới kiếm của ta thế nào!”. Giọng Sở Nam hằn học.
Đoàn binh mã của Minh Âm cuối cùng đã tìm thấy bọn họ, phát tín hiệu, Lưu Giác đích thân dẫn một vạn binh sĩ đến, bao vây khe núi.
Đêm đến, từ trên cao nhìn xuống, dưới chân núi, lửa lốm đốm như sao. A La nhìn thấy cười hớn hở, đến khi Sở Nam hét lên: “Còn cười nữa, ta giết!” nàng mới ngồi yên.
Mỗi ngày đều có hai binh sĩ mang đồ lên núi. Đồ ăn, đồ mặc đều có, hôm nay còn mang đến một cái bô sơn vàng khắc hoa, binh sĩ này nói: “Nguyên soái nhắn, nếu công tử Sở Nam thích, nguyên soái sẽ lập tức sai người dựng hai ngôi nhà trên núi, công tử có thể thoải mái ở đến lúc đồng ý thả công chúa”.
A La cười đến đau bụng, Sở Nam đột nhiên nổi đóa, một chân đá bay cái bô, nói với binh sĩ: “Hãy bảo Lưu Giác đến, chỉ đi một mình!”.
A La thôi cười, mắt không nhìn Sở Nam, lại nhìn theo binh sĩ đang đi xuống núi. Sở Nam bước hai bước đến gần, tóm cằm nàng, kéo quay lại: “Nhìn ta! Nàng nói đi, nếu Lưu Giác lên núi, nhìn thấy ta và nàng thân mật hắn sẽ thế nào?”. Mắt Sở Nam vằn tia máu, dữ tợn như mắt thú hoang, nhìn rất đáng sợ. A La lặng người, nếu hắn cưỡng bức nàng thật... chắc nàng không thể kháng cự. A La ngẩng đầu tung chân đá.
A La cũng cười với chàng, miệng hé mở, nhưng không nói được. Lưu Giác đứng trước mặt nàng, một vẻ đẹp nam nhi ngời ngời, vẻ đẹp bẩm sinh, vận bất cứ trang phục nào cũng đẹp. Thực ra Tử Ly cũng rất tuấn tú, còn có khí chất hơn cả Lưu Giác. Sở Nam cũng không tồi, lại rất đàn ông. Tại sao nàng lại thích Lưu Giác? A La dường như quên cảnh ngộ nguy hiểm trước mặt, từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy chàng, tim nàng đã đập rộn rã, trong lòng nàng, trong mắt nàng c