Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344140
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4140 lượt.
chàng.
Sở Nam nằm trên đất. Máu cơ hồ sắp cạn, hắn ngước mắt nhìn mây trắng phiêu du trên trời, lòng đột nhiên yên bình lạ thường, thì ra chờ đợi cái chết cũng không đau khổ đến thế, những suy tính và tham vọng từng đeo bám lúc này tiêu tan vô hình vô ảnh. Trên khuôn mặt gan góc, nụ cười đau đớn thoáng qua, thì ra hắn vốn nhẫn tâm, vậy mà có lúc lòng mềm như nước. Cuối cùng vì một người con gái hắn không còn lòng dạ tranh đoạt thiên hạ nữa.
A La đột nhiên nghĩ đến Sở Nam, vùng khỏi tay Lưu Giác chạy đến, Lưu Giác ngây người nhưng cũng không ngăn cản. A La quỳ bên Sở Nam, mỉm cười: “Sở Nam, cảm ơn!”. Giọng nàng nghẹn ngào, những giọt nước mắt lớn rơi xuống mặt Sở Nam.
Cặp mắt thất thần đờ dại của Sở Nam lại lóe sáng.
“Công chúa của ta, về nhà đi! Nàng, nàng quả rất đẹp...”. Sở Nam nhìn nàng, bắt đầu thở dốc: “Bắt đầu từ đêm đó... ta đã... không thể quên... nụ cười... của nàng...”.
A La cúi đầu, mắt đẫm lệ đau đớn nhìn vào đôi đồng tử giãn dần của Sở Nam, khuôn mặt trắng dại chập chờn nhòe dần trước mắt nàng.
Đốm lửa từ hai đồng tử của Sở Nam lóe lên lần cuối, môi mấp máy những âm thanh đứt quãng
“Công chúa...đã... khóc...vì ta... vậy là... ta đã... mãn nguyện”.
Đốm lửa đó lóe lên lần cuối rồi tắt hẳn.
Tay run run, A La khẽ vuốt đôi mắt đã bình yên đó, đầu ngón tay ươn ướt. Trên khuôn mặt mà sự sống vừa rời đi, vẻ viên mãn thanh thản khiến những đường nét gồ ghề đầy nam tính trở nên dịu dàng. A La sững người. Sở Nam... nếu độc ác với ta hơn một chút, nếu ngươi đừng tốt với ta như thế, nếu ngươi không... thì tốt biết bao!
Lưu Giác từ từ đi đến, nhẹ nhàng kéo nàng đứng lên: “Chúng ta sẽ an táng anh ta chu đáo!”. Cuối cùng A La bật khóc thành tiếng. Nỗi xót xa cho Sở Nam, nỗi nhớ Lưu Giác, những khổ cực trong mấy tháng ròng đều bật ra cùng tiếng khóc. Lưu Giác chỉ không ngừng gọi tên nàng, để mặc nàng túm chặt áo chàng, nức nở khôn nguôi.
Gió núi hiu hiu, A La vừa qua cơn chấn động mệt mỏi rã rời, dựa vào lòng Lưu Giác ngủ thiếp đi.
Huyền Y, Minh Âm đợi quá lâu nên không yên tâm bèn đi lên núi, nhìn thấy Lưu Giác ôm A La, căng thẳng trong lòng họ cuối cùng mới dịu đi, thở phào nhẹ nhõm.
“Hãy an táng chu đáo Sở Nam vương tử!”. Lưu Giác không ngoái đầu nói với Minh Âm. Binh sĩ lên núi, cẩn thận đưa thi thể Sở Nam đi.
A La không biết ngủ bao lâu, vừa tỉnh dậy, vẫn tưởng Sở Nam, liền vùng ra, mắng: “Dâm tặc!”.
“Mắng ai thế?”. Lưu Giác bật cười.
A La ngớ người, ngẩng đầu nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của Lưu Giác, nàng ngẩn ra giây lát, nhìn quanh không có ai liền giơ tay ôm mặt chàng kéo giật lại.
“Nhẹ thôi!”. Lưu Giác kêu lên.
A La thở dài, gục đầu vào ngực chàng: “Không phải thiếp nằm mơ chứ?”.
Lòng xót xa, chàng nói khẽ: “Ta đây, không phải mơ!”.
Một lúc lâu sau, ngẩng đầu nhìn Lưu Giác, nàng hỏi: “Chàng an táng Sở Nam ở đâu?”.
Lưu Giác ôm nàng vào lòng: “Nàng cảm động rồi sao?”.
“Thiếp muốn từ biệt Sở Nam”. A La không trả lời câu hỏi của chàng.
“Được!”. Lưu Giác nhìn nàng.
Lát sau, xuống đến chân núi, A La đứng lặng trước ngôi mộ lớn, xung quanh xếp những tảng đá to. Hình ảnh Sở Nam lấy lưng chắn mưa cho nàng, liều chết đưa nàng đi trốn, Sở Nam xông vào nhà lao cứu nàng, khuôn mặt đờ dại lúc tắt thở... lần lượt hiện trong đầu. Ý nghĩ len lỏi day dứt trong lòng: “Sở Nam, hà tất phải thế? Đành rằng hắn tự làm tự chịu, nhưng hắn hoàn toàn có thể lựa chọn cách khác. Nếu vậy...”. A La bất giác rùng mình, liếc nhìn Lưu Giác bên cạnh, “... nếu vậy mình không bao giờ được nhìn thấy Lưu Giác nữa...”. Ý nghĩ bất chợt khiến nàng hoảng sợ, cúi đầu lại nhìn thấy những phiến đá trên mộ Sở Nam.
Nàng đi đến bờ suối phía xa, ở đây một loài hoa không biết tên đang nở rộ, những cánh to màu vàng rực nổi lên nhụy tròn đen láy. Có những bông đang hé nở, những cánh hoa vàng ôm ấp nhụy đen lấp ló. Nàng hái một bó lớn đặt lên mộ Sở Nam.
“Tạm biệt! Sở Nam! Hãy yên nghỉ!”.
Lặng lẽ quay đi. Lưu Giác đi bên nàng.
“Nàng cảm động rồi sao?”. Lưu Giác lại hỏi.
A La thở dài không nói.
“Vậy còn ta? Vất vả đưa hai vạn nhân mã đến đối phó với hắn!”.
“Chẳng lẽ chàng không đưa người đến đánh Sở Nam?”.
“Khi chiến đấu ở khe núi Hoàng Thủy, Tử Ly nói, huynh thích nhiều người đánh ít...!”. Chợt chàng bần thần, nụ cười vụt tắt, mắt dõi nhìn về phía núi xa, “A La, ta cũng cảm động bởi một người. Hai chúng ta không ai bảo ai đều giấu nàng, trước đây chúng ta tranh đi cướp lại với nhau, mỗi người đều có tâm tư, đều muốn có nàng”. Chàng dừng lại, nới lỏng tay A La, “Còn nhớ lúc chúng ta từ thung lũng trở về, Tử Ly phong nàng làm công chúa, bỏ qua quy chế tổ tiên vào hoàng lăng nhất thiết phải trở thành phi của hoàng đế? Thực ra không phải thế...”.
Lưu Giác thong thả kể lại chuyện Tử Ly đã lấy nước suối băng cứu nàng. A La đứng lặng nhìn dãy núi xanh ngắt, nụ cười của Tử Ly, nỗi đau của Tử Ly... Những kỷ niệm trong quá khứ cùng với bóng dáng tuấn lãng an nhiên ồ ạt lướt qua tâm trí nàng, dấy lên nỗi chua xót khôn cùng. Nàng muốn khóc mà không thể, lặng lẽ để nỗi