Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344128
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4128 lượt.
Giác hớn hở bước vào: “Cha, hôm nay trông con thế nào?”.
“A La không để mắt đến con đâu!”. An Thanh vương nhìn đứa con trai từng chỉ huy thiên binh vạn mã vẫn bình tĩnh, giờ lại cười ngốc nghếch, trong lòng thấy bực.
“Cái gì?”,
“Chẳng gì hết, mau đi, mau đi, trong cung đã đợi sốt ruột rồi!”. An Thanh vương đẩy con trai ra cửa, mặt cười như hoa, “Thanh Ảnh này, A La được phong công chúa, ta không cần phải gọi Lý tướng là ông thông gia chứ?”.
“Lão vương gia, ông ấy vẫn là phụ thân của công chúa!”.
“...”. Nến hồng lung linh, mọi ồn ào đã qua. A La rất thích không khí bận rộn náo nhiệt như vậy, cuối cùng mới hiểu vì sao hôn lễ cần náo nhiệt, đó là cần tuyên bố với mọi người, nàng đã trở thành nương tử của chàng, chàng là tướng công của nàng.
Khuôn mặt Lưu Giác nàng đã quá quen thuộc. Nhưng nghĩ đến giây phút chàng mở khăn trùm của mình, nàng vẫn không nén nổi hồi hộp, thấp thỏm chờ đợi giây phút khăn hồng rơi xuống, hai mắt nhìn nhau.
Cửa đẩy nhẹ, trong phòng vang lên giọng nói vui vẻ, “Chúc mừng vương gia!”.
A La tim giật thót, nhoẻn miệng cười.
Lưu Giác tươi cười, tay vỗ vỗ mặt, chàng cảm thấy đã cười đến đau cả mặt, nhưng không thể dừng được, vẫn muốn cười. Người trong cung đến, Ly vương ban cho bình ngự tửu, cung nữ phụng chỉ đợi chàng uống cạn, đây chính là loại rượu mạnh của Biên thành. Cố tướng cầm ly đến chúc, nói là Cố Thiên Tường tặng bình Ly nhân túy, hôm nay phải mời Bình Nam vương uống một chút để bằng hữu vui lòng, chàng cười uống cạn. Thành Tư Duyệt bồng con trai chạy đến, cười hì hì tặng một bình rượu mang về từ Hạ quốc, chàng cười uống cạn. Hầu hết chư tướng đều nâng bát rượu to cung chúc, chàng không thể chối từ.
An Thanh vương cười khùng khục nhìn chàng, nói nhỏ vào tai: “Mọi người đều cược đêm nay con không tìm thấy A La, lão phu thương con, nếu tìm thấy sẽ bảo con một tiếng!”.
Lưu Giác cười: “Cha quả là rất thương con trai, cha cược cửa nào?”.
An Thanh vương ngớ người, tươi cười mắng chàng: “Nghịch tử!” đoạn lắc đầu bỏ đi, miệng lẩm bẩm, “Một nghìn lượng cược con không tìm thấy. Thanh Ảnh, Lưu Anh, Huyền Y, Minh Âm, huynh đệ các ngươi đưa nhau đến chúc chủ các ngươi đi!”.
Định chơi mình chắc? Lưu Giác cười càng tươi, “Nào, các huynh đệ, uống! Biết câu “nghìn ly không say” nghĩa là gì không? Tối nay bản vương sẽ cho các ngươi biết!”.
“...”.
“Lui cả ra!”. Lưu Giác cười ra lệnh, cứ sau một tuần chúc chàng lại chạy ra ngoài vận nội công nôn ra. Lại uống! Uống ba ngày ba đêm cũng đừng nghĩ có thể làm ta say đổ, chàng cười đắc ý.
Mọi người trong phòng lui hết, Lưu Giác chầm chậm đến bên người ngồi trên giường. Nàng ngồi yên không nhúc nhích. Lưu Giác liếc một lát, đang tưởng tượng khuôn mặt A La sau tấm khăn hồng đẹp thế nào. Nghĩ đến giờ đây nàng đã là của chàng, niềm vui xốn xang trong lồng ngực. Chàng hỏi thật dịu dàng: “Chờ lâu quá phải không? A La!”, chưa kịp mở khăn trùm, đã vội vàng hôn má nàng.
A La vẫn không nhúc nhích.
Lưu Giác cười khúc khích: “Nàng cũng có lúc xấu hổ ư? Để ta xem mặt có đỏ không nào?”. Tay khẽ khàng kéo tấm khăn hồng, mặt đột nhiên mặt biến sắc: “Ngươi! Sao lại là ngươi!”.
Thanh Ảnh sau khi bị lột khăn trùm, dở khóc dở cười nhìn Lưu Giác, anh chàng đã bị điểm huyệt không cựa quậy được, Lưu Giác vừa bực vừa buồn cười, giơ tay giải huyệt: “Ai làm chuyện này? A La đâu?”.
Thanh Ảnh nhăn nhó, “Đằng nào công chúa cũng đã ở trong vương phủ, lão vương gia bảo, cứ để chúa thượng đi tìm, nếu đến sáng vẫn không tìm thấy coi như lão vương gia thắng!”.
“Ta, ta... ông già!”. Lưu Giác nghiến răng, đêm tân hôn của con trai lại còn bày trò quấy nhiễu? Mặt chàng sa sầm, “Có những ai tham gia trò này?”.
“Ngoài thuộc hạ!”. Thanh Ảnh tiết lộ.
“Cái gì?”. Lưu Giác không nghe rõ.
Thanh Ảnh lùi hai bước, đột nhiên nói to: “Chúa thượng, ngoài thuộc hạ, ai cũng có phần!”. Nói xong “uỳnh” một cái, anh ta đóng cửa chạy biến.
Lưu Giác nghiến răng, ném mạnh tấm khăn hồng xuống đất. Ngoài Thanh Ảnh? Nghĩa là không chỉ lão già, Ô y kỵ mà còn có vương thượng, Thành Tư Duyệt, Cố Thiên Tường và... A La?
Giỏi lắm, các người liên thủ chơi ta! Lưu Giác muốn giết người.
An Thanh vương đi vào phòng tân hôn, giọng vừa dỗ dành vừa cầu khẩn, A La cười khanh khách, gật đầu đồng ý, bỏ khăn trùm thay trang phục, nhìn Thanh Ảnh đã bị điểm huyệt được Huyền Y vác vào. Người hầu mặc áo cưới cho Thanh Ảnh, A La tự tay trùm khăn lên đầu anh ta, còn trêu: “Nhớ kể với ta, vẻ mặt Lưu Giác lúc mở khăn trùm”. Sau đó theo lão vương gia ra khỏi phòng.
A La cảm thấy rất thú vị, không kìm được, tò mò hỏi: “Chúng ta trốn ở đâu? Tốt nhất nên ở chỗ có thể nhìn thấy bộ dạng Lưu Giác!”.
Thành Tư Duyệt cười hớn hở từ một phía hành lang bước ra, cười với A La, đột nhiên giơ tay điểm huyệt nàng: “Đương nhiên! Phòng tân hôn là an toàn nhất! Lại có thể nhìn thấy mọi biểu hiện của anh chàng!”.
An Thanh vương cười, khuôn mặt nở như hoa: “Đúng đúng đúng, chỗ đó tốt nhất! Ha ha!”.
A La trợn mắt nhìn hai người, thầm than mình xúi quẩy bị sa bẫy. Bất l