Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344129

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4129 lượt.

p tràn ánh sáng hồng dịu êm.
Chú thích:
10. Bài từ "Tây giang tuyết" của Tư mã Quang, bản dịch của Diệp Y Như.






Vương Yến Hồi
Phụ thân ta là thái úy Ninh quốc, thống lãnh binh mã thiên hạ, đủ uy phong chưa? Nhưng tựu chung cả cuộc đời ông chưa một lần ra trận, nói ra kể cũng hơi mất mặt một chút.
Chuyện này cũng không thể trách ông. Thiên hạ chia năm, hơn ba trăm năm nay Ninh quốc dần trở thành quốc gia giàu mạnh nhất trong năm nước, các nước khác đều không dám khinh suất gây chiến, cho nên, gần mấy chục năm thiên hạ thái bình, không hề xảy ra một trận chiến tranh. Cũng có những nơi có thể dụng binh, ví như sơn tặc chặn đường, cướp của quấy nhiễu dân lành, nhưng cũng đâu cần thái úy một nước động binh thảo phạt? Đương nhiên, nhiều lúc ta thấy các nơi báo tin đã dẹp yên đạo tặc nào đó, trong khi cha phấn khởi vui mừng, ta lại tức muốn ói máu. Chiến tích nhỏ nhoi như vậy mà cũng thấy tự hào!
Cho nên cha rất buồn phiền, luôn buồn phiền, ngay đến chuyện lớn như An Thanh vương không chịu ngồi yên an hưởng phúc lành, thỉnh lệnh Ninh vương đưa Hữu quân đi trấn giữ Biên thành phía tây, cha cũng không hề lưu tâm, có vẻ ông coi Hữu quân như thứ đồ chơi tiện tay vứt cho An Thanh vương.
Không có trận để đánh, binh vẫn phải luyện. Nuôi binh nghìn ngày, dụng binh một giờ. Chuyện nuôi binh này đương nhiên không phải cứ ăn no, uống đủ, lĩnh lương là xong chuyện. Cha rất nghiêm khắc trong huấn luyện binh mã. Có lẽ ông cần tìm ra việc để làm. Vậy là từ nhỏ ta đã theo cha vào quân doanh.
Vương Yến Hồi ta muốn thực hiện ước nguyện không thành của cha, chinh phục bốn nước, thống nhất thiên hạ, khiến mọi nam tử đều thần phục, chứ không phải chỉ mấy câu khen cửa miệng.
Khi ta đến tuổi cập kê, bao công tử quyền quý đến cầu hôn, ta đều từ chối. Không phải là người có hùng tâm tráng chí như ta, ta không màng. Nhưng đến năm ta mười bảy, cô gọi ta vào cung, nhìn ta hồi lâu, nói: “Yến Hồi, cháu kết hôn với thái tử được không?”.
Ta từ chối, ta không thích vương cung, khi đã vào cung làm phi, trừ khi chết, nếu không khó có thể ra khỏi thâm cung trong thung lũng đó. Cô ta thở dài: “Giám Nhi là con trai ta, là Ninh vương tương lai, con gái họ Vương sao có thể không làm hoàng hậu!”
Hoàng hậu? Thống lãnh hậu cung? Ồ không, ước muốn của ta là thống lĩnh quân đội chứ không phải một bầy phi tử.
Lần đầu tiên cha trách ta: “Sao con không nghĩ cho gia tộc họ Vương chúng ta! Cho dù thái tử là con trai cô con, nhưng nếu lấy người khác cuối cùng sẽ làm giảm thế lực họ Vương chúng ta!”.
Ta vẫn kiên quyết không chịu, cha ta lại thở dài: “Đợi sau này con làm hoàng hậu, có thế lực, thích làm gì thì làm không tốt sao? Không lấy thái tử, sao con có thể thực hiện giấc mộng của con! Sau này đợi khi Ninh quốc trở thành thiên hạ của họ Vương, con muốn ra trận có khó gì!”.
Ta bỗng động lòng, gật đầu đồng ý. Con gái Ninh quốc không có địa vị, càng không nói có thể cầm quân đánh trận. Có lẽ làm thái tử phi, sau này khi lên ngôi hoàng hậu, ta sẽ để người anh họ đó phá lệ?
Mùa xuân năm ấy, Hộ quốc công chúa mở Đào hoa yến. Mấy bên tranh cãi ganh đua thế lực, kết quả cuối cùng là để thái tử lựa chọn trong ba tiểu thư là ta, thiên kim Cố tướng, thiên kim Lý tướng tìm ra một người làm thái tử phi. Hai người kia được coi là Phong thành song tuyệt, đều có ngón đàn nức tiếng. Ta không quan tâm, ba trò chơi đàn bà đó ta chưa bao giờ động đến. Đã có hoàng hậu làm hậu thuẫn, ta không lo, nấp sau trướng nhìn hai nàng ấy đua tài. Vốn tưởng hai người đều an phận nữ nhi, nhưng không ngờ khúc “Thu thủy” của Thanh Lôi trưởng nữ của Lý tướng lại khiến ta có cảm giác tìm thấy tri kỷ. Thầm nghĩ, nếu thái tử chọn Lý Thanh Lôi, sau này nàng ta còn có thể phò tá chàng. Thái tử không làm ta thất vọng, trước mặt mọi người chàng đã thể hiện lòng ái mộ, ta thở phào như cất hòn đá tảng trong lòng. Sau này, ta có thể không yêu chàng, nhưng vẫn có thể gây ảnh hưởng đối với chàng. Nên biết, con người nếu quá thiên về tình cảm, thường dễ mềm yếu thiếu quyết đoán, đó là đại kỵ của binh gia.
Dưới ảnh hưởng của cô và cha, thái tử Lưu Giám đã chọn ta làm thái tử chính phi, lập Lý Thanh Lôi làm thứ phi. Tuy nhiên vương thượng lại kiên quyết ban Cố Thiên Lâm thiên kim Cố tướng làm chính phi của tứ hoàng tử. Tai ta ù lên, ta hiểu, sự khổ công đó của Ninh vương chính là tìm chỗ dựa cho tứ hoàng tử, cân bằng thế lực, vậy người vương thượng nhắm để kế thừa vương vị có phải là Lưu Phi không?
Ngày được gả cho thái tử, Lý Thanh Lôi cũng được đón vào Đông cung. Đêm tân hôn, thái tử đứng một góc nhìn ta, ánh mắt long lanh vừa hận vừa không cam lòng, ta bỗng thấy khó chịu. Ta biết thái tử yêu Lý Thanh Lôi, muốn lập nàng ta làm chính phi, nhưng lại bất lực. Ta và Thanh Lôi được gả cho thái tử cùng một ngày, theo quy chế, đêm nay chàng sẽ cùng ta, nhưng chàng không nỡ bỏ mặc Thanh Lôi. Ta có sĩ diện của mình, không ép người đàn ông không yêu ta. Vậy là ta nhẹ nhàng chuộc tội, nói với chàng ta bị