Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344119

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4119 lượt.

cảm phong hàn, người không được khỏe, lời nói ra đúng lúc khiến thái tử mừng rơn, vội vàng chạy đến với thứ phi. Ta “ốm” liền bảy ngày, chàng mới hỏi một câu, lại trong hoàn cảnh không thể không hỏi, khiến ta giận giữ, ta dứt khoát bảo chàng, ta vẫn chưa khỏi hẳn, để khiến chàng hoàn toàn yên tâm đi vui vẻ ân ái với Lý Thanh Lôi.
Trong mắt thái tử ta là chỉ là chính phi dựa vào thế lực gia tộc, buộc chàng phải lập, còn thứ phi tâm cao chí viễn, tư chất phi phàm mới là người chàng yêu, huống hồ, nàng ta đẹp hơn ta nhiều. Có được thái tử sủng ái hay không ta không quan tâm, nhưng ta quan tâm địa vị của mình, quyền lực tương lai của ta, ta không cho Lý Thanh Lôi chia sẻ.
Biết mình biết người đã thành thói quen, ta bất giác chú ý đến thiên kim Lý tướng mà tiếng đàn có thể làm ta lay động. Nhưng đáng tiếc nàng ta không chơi lại khúc “Thu thủy” nữa. Ta thấy mặc dù tiếng đàn của Thanh Lôi vẫn tuyệt tác nhưng không còn gửi gắm khát vọng vươn lên, chí gửi bốn phương như khi chơi khúc “Thu thủy” nữa. Mỗi khi ta trầm ngâm trước tiếng đàn của nàng ta, ta luôn bắt gặp vẻ hoảng loạn trong mắt Lý Thanh Lôi, điều này khiến ta cực kỳ hứng thú.
Sau hôn lễ của thái tử không lâu, là đến nhân duyên của thiên kim Cố tướng. Thái tử mở tiệc chiêu đãi tứ hoàng tử, ta mới nhân cơ thử thăm dò Lý Thanh Lôi, không ngờ lại lộ ra muội muội Lý Thanh La của nàng ta. Lý Thanh La chỉ khoảng mười hai, mười ba tuổi, khúc “Quảng lăng tán” vừa cất lên, ta đã nhận ra, nàng ta mới chính là người chơi khúc “Thu thủy” trong Đào hoa yến. Một bữa tiệc ngon, một tấn trò hay. Thái tử nghi ngờ, Lý Thanh Lôi quyết đoạn tuyệt chơi đàn, việc này ta thấy thật thú vị, không để cho người khác bất kỳ cơ hội thăm dò là sáng suốt nhất. Lại còn tứ hoàng tử, năm năm không gặp, chàng vẫn nhẫn nhịn, khiêm nhường như đã nhường thái tử trong ván cờ ở lầu hóng mát. Tam tiểu thư tướng phủ hình như có ẩn tình, Lễ bộ thị lang Thành Tư Duyệt quyết đoán, tiểu vương gia Lưu Giác gan to quá trời đứng ra bênh vực Lý Thanh La...
Còn ta lựa chọn phò tá thái tử, nhưng thái tử lại tỏ ra không hề có khả năng phán đoán, nổi giận trước mặt quan khách và gia quyến. Ô, nếu là ta, ta sẽ lựa lời giải quyết êm thấm vụ việc, sau khi tiệc tàn hỏi rõ chi tiết. Nếu Lý Thanh La làm hại tỷ tỷ, chỉ cần lặng lẽ thông báo với Lý tướng là được, hà tất phải làm thế, như vậy chẳng phải khiến Lý tướng mất mặt, có ý nói ông ta không biết dạy con hay sao? Tốt xấu ông ta cũng là Hữu tướng đương triều.
Đêm đó, do một đề nghị nhỏ của ta mà được thấy tấn trò hay, thực là vui, sống trong vương cung quả là không vô vị. Ta nhắc thái tử, căn cứ biểu hiện vừa rồi của tiểu vương gia Lưu Giác, sau này chưa biết chừng thái tử sẽ có thêm một đồng minh họ tộc. Thái tử cả mừng, lập tức càng tỏ ra cưng chiều Thanh Lôi, đối với kiểu đàn ông như vậy, ta chỉ có thể lắc đầu. Ngay đêm đó, thái tử chạy đến tẩm cung của ta, muốn ngủ lại. Chàng nghĩ chàng là ai? Muốn ân sủng ta để báo đáp ta đã nhắc nhở chàng? Ta sai cung nhân bảo chàng về, thái tử cũng không tức giận hoặc hoài nghi.
Không ngủ được, ta khoác áo trở dậy, từ xa nghe thấy tiếng tiêu từ Ngọc Ly cung vẳng đến, đó là tiếng tiêu của tứ hoàng tử. Tiếng tiêu nghẹn ngào, tràn đầy tâm tư. Nghe nói tứ hoàng tử mất mẹ từ nhỏ, chàng là con trưởng của tiên hoàng hậu họ Trần, vốn vô cùng tôn quý, nhưng bỗng lại là người cô ta căm ghét nhất. Ninh vương không dám làm mất lòng họ Vương chúng ta, vậy là tứ hoàng tử trở thành vị hoàng tử bị ghẻ lạnh nhất trong cung.
Mọi nỗi sầu muộn, oán hận, nhẫn nhịn trong lòng tứ hoàng tử đều bộc lộ qua tiếng tiêu của chàng.
Ta bất giác hiếu kỳ, chàng nhẫn nhịn điều gì? Vì sao phải nhẫn? Nỗi ai oán trong tiếng tiêu rõ ràng như vậy. Ta cười, sai thuộc hạ ngầm theo dõi mọi hành tung của tứ hoàng tử. Chuyện này chưa cần tra xét vội, chỉ riêng việc chàng trị thuộc hạ nghiêm cẩn, đã đủ khiến ta hiểu ra nhiều chuyện, ta nghĩ nhất định chàng có ý đồ tranh thiên hạ với thái tử, đáng tiếc hiện nay chàng không có đủ thực lực.
Ta cố ý thăm dò thái tử: “Nay Ninh quốc nước giàu dân an, sau khi thái tử đăng cơ, chàng mong muốn nhất điều gì?”.
Lưu Giám trả lời: “Có thể chung sống bình yên với ái phi Thanh Lôi, nước không có họa hoạn, đã là hạnh phúc của quả vương”.
Ta chỉ thở dài, cho dù sau này ta trở thành hoàng hậu, thái tử chắc cũng sẽ như Ninh vương tuyệt đối không dễ dàng xuất binh chinh chiến, càng không để cho ta, bậc mẫu nghi thiên hạ ra chiến trường, lòng ta bỗng chán nản cùng cực. Suốt đời chung sống với người đàn ông không yêu mình, một người mình không phục, cuộc đời mình sẽ trôi qua như vậy sao? Cha ta nói, đợi khi ta sinh được người nối dõi, là có thể dần dần biến giang sơn của họ Lưu thành giang sơn họ Vương, nhưng phải đợi đến bao giờ?
Đêm hôn lễ của Lưu Phi, ta đi ngủ rất muộn, cung nữ đưa ta đi tản bộ trên con đường nhỏ, dưới trăng, không biết đi tới gần Ngọc Ly cung từ lúc nào. Ta bảo họ tắt đèn, một mình ngồi bên hồ, những con hồ nhỏ trong cung được tạo nên bởi nguồn nước từ thác Túy Ngọc, lóng lánh dưới