Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344314

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4314 lượt.

ng tiêu của Tử Ly vẳng đến, A La bỗng giật mình. Hôm nay chẳng phải là đêm động phòng của chàng sao? Nghĩ một lát, nàng vẫn lén đi ra, vào rừng trúc. Tử Ly toàn thân vận áo bào đỏ, dưới ánh trăng trông càng tà mị quyến rũ. A La giật mình: “Đại ca, sao huynh lại đến đây?”.
Tử Ly không đến gần, nhưng giọng khẽ khàng như dụ dỗ: “Lại gần đây, A La, muội hãy lại gần đây một chút”.
A La cảm thấy có gì không ổn, nhưng chân vẫn theo lời chàng bước tới: “Đại ca, huynh buồn lắm sao?”.
Tử ly cười rất dịu dàng: “Vui chứ, Cố Thiên Lâm rất đẹp, đúng là rất đẹp!”.
“Vậy huynh ra ngoài thế này...”. A La chưa yêu bao giờ, nhưng khi còn ở thế giới hiện đại nàng đã hai mươi hai tuổi, nàng rất hiểu, cảm thấy lúc này mà tân lang bỏ chạy, tân nương nhất định sẽ buồn biết mấy.
“Muội câu nệ sao? A La? Muội hãy nói với ta, nói thật với ta một lần!”.
“Huynh muốn nghe lời nói thật nhất ư? Vậy muội sẽ nói! Muội thích những anh chàng dung mạo khôi ngô, muốn các chàng dung mạo khôi ngô đối xử tốt với muội, huynh đương nhiên là người như vậy. Nhưng muội cũng có lòng ham hư vinh. Nghe huynh nói huynh thích muội, lại còn chạy đến đây tìm muội, thói hư vinh của muội được thỏa mãn cực độ. Muội thầm vui sướng, nếu trong lòng huynh từ nay thực sự không có muội, có lẽ muội sẽ rất buồn, muội vẫn còn muốn huynh thích muội như trước. Nhưng đó chỉ thuần túy là thói hư vinh. Mọi nỗi xúc động, mềm lòng kỳ thực đều do tâm lý này mà ra, đó là thói thường của con người”. A La lạnh lùng nói.
“Nhưng thấy huynh đến, muội vừa vui mừng vừa bất an. Vui mừng là bởi vì huynh lại coi trọng muội đến thế, bất an là bởi vì muội đã phụ huynh. Đại ca, muội nghĩ là muội rất câu nệ, nhưng không phải là sự câu nệ như huynh nghĩ”. A La đã nghĩ rất nhiều, Tử Ly đối với nàng tình sâu như biển, nàng thực sự không yêu chàng sao? Nhưng nghĩ suốt mấy ngày, câu trả lời chỉ có một.
Tử Ly mặt thâm trầm như nước: “Muội nói hay lắm, A La. Nếu muội nói dối ta một lần, ta sẽ rất vui, nhưng vui xong, ta sẽ đau lòng. Muội đã nói thật, ta cũng rất vui, nhưng ta lại càng đau lòng hơn. Bởi vì muộn quả thật đã làm ta càng thêm si mê. Nếu muội nói dối ta, có lẽ ta còn có thể đi gặp phụ hoàng cầu xin người cứu tấm tình si của ta. A La muội không hề cho ta một cơ hội nào, muội còn không cho ta cơ hội tự cứu mình... Ta nhìn Cố Thiên Lâm, nàng dịu dàng e lệ, như mọi tân nương khác hồi hộp sung sướng đợi chờ phu quân âu yếm. Vì sức mạnh và hậu thuẫn mà nàng có thể cho, ta cũng sẽ phải thương nàng. Ta đã cưới nàng, ta sẽ để nàng dưới đôi cánh của ta . Sao ta có thể phụ lòng tốt của phụ hoàng, sao ta có thể làm tổn thương người con gái đã giao phó cho ta cả tấm lòng lẫn tấm thân?”.
A La chậm rãi nhìn Tử ly đưa tay vuốt mặt mình, nỗi buồn trong mắt chàng thăm thẳm, ánh mắt run run, nỗi đau tê dại như bị trúng độc, vậy mà nàng vẫn phải coi như không thấy. Tim nàng bỗng thắt lại, đau đớn tột cùng như muôn ngàn mũi kim đâm vào da thịt, từng cơn, từng cơn, không dứt. Sao lại thế này? Mắt A La đẫm lệ. Đau đớn, thực quá đau đớn.
Tử Ly nhẹ nhàng hôn vào mắt nàng: “Đừng khóc, đừng khóc, ta biết, chẳng qua muội đã mềm lòng, muội thậm chí có thể mềm lòng đến mức có thể hứa sẽ đi theo ta. Nhưng khi tỉnh lại, muội sẽ hối hận, A La ta không trách muội, chẳng qua muội không nỡ nhìn thấy ta buồn mà thôi”. Nỗi bất lực, sầu bi khôn tả toát ra từ người Tử Ly.
A La nghẹn ngào: “Đại ca, muội thích huynh sống vui vẻ. Huynh đừng như thế này, khiến muội áy náy vô cùng”.
Một tràng cười khe khẽ từ cổ họng chàng phát ra: “A La, ta vốn có thể lợi dụng sự mềm yếu của muội để khiến muội động lòng, ta vốn có thể cầu xin phụ hoàng hủy bỏ hôn ước này, ta vốn có thể đưa muội đi chu du khắp thiên hạ... Nhưng cuối cùng ta vẫn không thể dứt tình với muội, cuối cùng ta vẫn không từ bỏ được những lợi ích khi liên hôn với Cố Thiên Lâm, cuối cùng ta không thể từ bỏ chí lớn của ta! Ta vẫn chưa tra ra mẫu hậu ta trúng độc qua đời thế nào, ta vẫn chưa thoát khỏi tâm thế hèn nhát thần phục dưới chân thái tử bấy lâu, ta vẫn chưa thể đầu đội trời chân đạp đất, ta vẫn chưa thể tranh bá thiên hạ!”.
“A La, muội đã biết ta không thể từ bỏ, muội đã biết, chỉ có điều muội chưa nghĩ đến, bản thân ta không thể chứ không phải do tình thế dồn ép. Ở Ninh quốc, chưa có chuyện gì ta không làm được. Cho nên muội đừng thương xót ta, đó là điều ta đáng phải chịu”.
Tử Ly từ từ đẩy A La ra: “A La, muội thực sự chưa đủ trưởng thành đến mức có thể nhìn thấu ta. Có lẽ, muội sẽ là niềm đáng tiếc mãi mãi của ta”.
A La nhìn Tử ly, ánh mắt quyết dứt tình: “Huynh quên muội đi! Như vậy huynh sẽ sống tốt hơn!”.
“Không quên được, A La. Muội vẫn chưa thật lòng yêu ai, khi nào yêu, muội sẽ hiểu là không thể nào quên được”. Tử Ly ngẩng đầu thở dài: “Có lẽ, do ta không biết muội yêu ai cho nên vẫn không cảm thấy. Khi nào muội thực sự yêu một người, nỗi đau khổ của ta mới thực sự bắt đầu, sự đố kỵ mới như con nhện độc ngày ngày gặm nhấm tim ta. Cũng có lẽ, đau khổ như vậy mới là sự trừng phạt đích đáng, trừng phạt ta đã không đưa


Snack's 1967